Chương 3: Chương 3: Bữa Cơm Nhà
📑 MỤC LỤC CHƯƠNG 1: LỖI HỆ THỐNG
• Hồi 1: Chín Mươi Chín Dấu Trang
• Hồi 2: Người Đọc Được Trái Tim
• Hồi 3: Bữa Cơm Nhà (Đang đọc)
• Hồi 4: [Đang cập nhật]
• Hồi 5: [Đang cập nhật]
════════════════════════════════════════════════════
Minh Khôi bước vào bếp.
Tĩnh Dao ngồi ở phòng khách nhỏ tầng hai, bên cạnh bà mẹ Khôi. Căn phòng chỉ khoảng 20m2, nhưng được sắp xếp gọn gàng, ấm cúng. Một chiếc sofa cũ nhưng sạch sẽ. Một chiếc tivi nhỏ. Một kệ sách đầy ắp. Và những bức ảnh – rất nhiều bức ảnh – treo khắp tường.
“Đó… là Khôi,” bà mẹ Khôi chỉ vào một bức ảnh, giọng ngọng nghịu nhưng tự hào. “Lúc… 8 tuổi… đoạt giải… piano… toàn quốc.”
Tĩnh Dao nhìn bức ảnh. Một cậu bé nhỏ, mặc vest đen, đứng trên sân khấu lớn, tay cầm cup vàng. Mắt cậu bé sáng rực. Nụ cười tự tin.
“Khôi… tài năng… lắm,” bà tiếp tục. “9 tuổi… nhận học bổng… Học viện Âm nhạc… Quốc gia. Giáo sư người Nga… muốn nhận… Khôi làm đệ tử.”
Tĩnh Dao lắng nghe. Từng lời bà nói đều chứa đầy niềm tự hào. Nhưng cũng chứa đầy đau xót.
“Nhưng… mẹ bệnh,” bà nói, mắt đỏ hoe. “Khôi… bỏ piano… về chăm mẹ.”
“Bác đừng buồn,” Tĩnh Dao nắm tay bà. “Khôi rất hạnh phúc bây giờ mà.”
“Mẹ biết,” bà gật đầu. “Nhưng mẹ cũng biết… con mẹ… hy sinh… ước mơ… vì mẹ.”
Tĩnh Dao im lặng. Cô nhìn về phía bếp, nơi tiếng dao thớt leng keng vang lên. Minh Khôi đang chuẩn bị bữa trưa. Anh vừa thái rau, vừa ngân nga một giai điệu piano.
Một thần đồng piano. Giờ đây thái rau trong bếp nhỏ.
Tĩnh Dao cảm thấy ngực mình thắt lại.
════════════════════════════════════════════════════
“Mời chị và mẹ ra ăn cơm ạ.”
Minh Khôi đặt từng món ăn lên bàn. Canh chua cá lóc. Thịt kho tàu. Rau muống xào tỏi. Trứng chiên. Cơm trắng nóng hổi.
Không phải bữa ăn sang trọng. Không có tôm hùm, bò Wagyu, hay rượu vang đắt tiền như những bữa ăn mà Tĩnh Dao vẫn ăn trong các cuộc gặp đối tác.
Chỉ là cơm nhà. Bình thường. Đơn giản.
Nhưng lạ thay, khi nhìn bàn ăn đó, Tĩnh Dao lại thấy cổ họng nghẹn lại.
“Chị ngồi đây ạ.” Minh Khôi kéo ghế cho Tĩnh Dao. Rồi anh đỡ mẹ ngồi vào vị trí chính giữa. Rồi anh ngồi xuống.
Ba người. Một bàn ăn nhỏ. Ánh nắng chiều len lỏi qua cửa sổ.
“Mời chị dùng cơm,” Minh Khôi mỉm cười.
Tĩnh Dao cầm đũa. Gắp một miếng thịt kho. Đưa vào miệng.
Và rồi cô dừng lại.
Ngon. Quá ngon. Không phải ngon theo kiểu tinh tế của nhà hàng Michelin. Mà ngon theo kiểu… của nhà.
Vị ngọt của đường. Vị mặn của nước mắm. Vị béo của thịt. Tất cả hòa quyện, đậm đà, ấm áp.
“Ngon không ạ?” Minh Khôi hỏi.
Tĩnh Dao gật đầu. Cô không tin mình nói được gì, vì cổ họng đang nghẹn.
“Đây là… món… ba Khôi… nấu,” bà mẹ Khôi nói. “Khôi… học… từ ba… trước khi… ba mất.”
Minh Khôi cười nhẹ. “Mẹ khen con quá. Con nấu chưa bằng ba đâu ạ.”
“Không,” Tĩnh Dao lắc đầu. “Rất ngon. Tôi chưa từng ăn bữa cơm ngon như vậy.”
Minh Khôi nhìn cô, hơi ngạc nhiên. “Chị nói thật không ạ?”
“Thật,” Tĩnh Dao nói. Và cô nói thật.
Vì 7 năm qua, cô ăn đủ thứ: ẩm thực Pháp, Ý, Nhật, Âu. Nhưng chưa bao giờ cô cảm nhận được vị ấm áp như bữa cơm này.
Vì những bữa ăn kia đều là business. Đều là đàm phán. Đều là giả tạo.
Còn bữa cơm này… là thật.
════════════════════════════════════════════════════
“Chị ăn… thêm đi,” bà mẹ Khôi gắp rau cho Tĩnh Dao. “Con… gầy… quá.”
Tĩnh Dao nhìn bát cơm của mình. Bà đã gắp cho cô đầy bát.
Lần cuối cùng có người gắp cơm cho cô… là khi nào nhỉ?
À, là bà ngoại. 10 năm trước. Trước khi bà mất.
“Cảm ơn bác,” Tĩnh Dao nói, giọng run.
Bà mỉm cười. Rồi bà quay sang con trai. “Khôi… phải… chăm… chị ấy… nhé. Chị ấy… cần… người chăm sóc.”
Minh Khôi cười. “Vâng mẹ. Con sẽ chăm ạ.”
Tĩnh Dao đỏ mặt. “Bác, tôi và Khôi chỉ là…”
“Mẹ biết,” bà nói, mắt tinh nghịch. “Chỉ là… khách hàng. Nhưng… khách hàng… cũng là… duyên phận.”
Minh Khôi đổ nước lọc cho Tĩnh Dao. “Mẹ em hay nói vậy. Mẹ em tin rằng, mọi cuộc gặp gỡ đều có ý nghĩa.”
“Có ý nghĩa sao?” Tĩnh Dao hỏi.
“Dạ. Có người đến để dạy chúng ta một bài học. Có người đến để chữa lành vết thương. Có người đến để thay đổi cuộc đời chúng ta.”
Tĩnh Dao nhìn Minh Khôi. “Vậy em nghĩ… tôi đến đây để làm gì?”
Minh Khôi nhìn lại, ánh mắt nghiêm túc. “Em chưa biết. Nhưng em tin rằng, chị đến đây… không phải ngẫu nhiên.”
Câu nói đó lơ lửng trong không khí.
Tĩnh Dao cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.
════════════════════════════════════════════════════
Sau bữa trưa, Minh Khôi dìu mẹ lên giường ngủ trưa. Tĩnh Dao đứng ở cửa phòng, nhìn anh nhẹ nhàng đắp chăn cho mẹ, hát ru một bài hát nhẹ nhàng.
Giai điệu quen thuộc. Tĩnh Dao search trên điện thoại. Đó là “Clair de Lune” của Debussy. Một trong những tác phẩm piano kinh điển nhất.
Minh Khôi hát bằng giọng trầm ấm. Không lời. Chỉ là hơi thở, là giai điệu. Nhưng đủ để khiến bà mẹ Khôi từ từ nhắm mắt, ngủ thiếp đi.
Anh bước ra, nhẹ nhàng đóng cửa.
“Mẹ em ngủ rồi,” anh thì thầm. “Chúng ta xuống dưới nói chuyện đi ạ.”
════════════════════════════════════════════════════
Họ ngồi trong shop. Minh Khôi pha thêm một ấm trà.
“Anh hát hay,” Tĩnh Dao nói.
“Cảm ơn chị.” Minh Khôi cười. “Tàn dư của nghề cũ.”
“Anh… có tiếc không?”
“Tiếc gì ạ?”
“Tiếc việc bỏ piano.”
Minh Khôi im lặng. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng chiều vàng rực.
“Có,” anh nói thật. “Em tiếc lắm.”
Tĩnh Dao không ngạc nhiên. Cô biết anh sẽ trả lời thế.
“Nhưng,” Minh Khôi tiếp tục, “em không hối hận.”
“Sao lại không hối hận?”
“Vì tiếc và hối hận là hai thứ khác nhau.” Minh Khôi rót trà vào chén. “Tiếc là khi bạn nhớ một thứ đã mất. Hối hận là khi bạn muốn quay lại thay đổi quyết định. Em tiếc piano. Nhưng nếu quay lại, em vẫn sẽ chọn ở lại chăm mẹ.”
Tĩnh Dao nhìn anh. “Tại sao?”
“Vì piano có thể đợi. Nhưng mẹ em không thể đợi.” Minh Khôi mỉm cười buồn. “Bác sĩ nói, sau tai biến, mẹ em chỉ còn sống được 5-7 năm. Giờ đã qua 3 năm. Em còn khoảng 2-4 năm để ở bên mẹ. Em không thể lãng phí thời gian đó.”
Tĩnh Dao cắn môi. Nước mắt lại ứa ra.
“Chị khóc lại rồi ạ?” Minh Khôi đưa khăn giấy.
“Xin lỗi,” Tĩnh Dao lau mắt. “Tôi không biết sao hôm nay cứ khóc mãi.”
“Vì chị đã nhịn quá lâu,” Minh Khôi nói. “Người ta cần khóc đi, tim mới nhẹ.”
Tĩnh Dao nhìn anh. “Còn anh? Anh có khóc không?”
“Em khóc,” Minh Khôi thừa nhận. “Đêm đầu tiên sau khi bỏ piano, em khóc suốt đêm. Nhưng sáng hôm sau, em lau mặt, đứng dậy, và bắt đầu cuộc sống mới.”
“Anh mạnh mẽ quá.”
“Không,” Minh Khôi lắc đầu. “Em không mạnh. Em chỉ chọn sống. Vì nếu em cứ mãi hối tiếc, em sẽ không thể sống hết mình với hiện tại.”
Tĩnh Dao ngồi im. Từng lời anh nói đều như đập vào tim cô.
“Còn chị?” Minh Khôi hỏi. “Chị có điều gì tiếc trong đời không?”
Tĩnh Dao suy nghĩ. Có quá nhiều thứ. Nhưng cô chọn nói một thứ:
“Tôi tiếc vì đã không ở bên bà ngoại nhiều hơn.”
“Bà ngoại của chị?”
“Bà mất 7 năm trước. Lúc đó tôi đang xây dựng công ty, bận rộn lắm. Tôi nghĩ rằng, khi công ty ổn định, tôi sẽ dành thời gian cho bà. Nhưng…” Tĩnh Dao dừng lại, giọng nghẹn. “Bà không đợi được.”
Minh Khôi im lặng, lắng nghe.
“Bà mất đột ngột. Tôi đang ở Singapore gặp nhà đầu tư. Khi tôi bay về, bà đã mất rồi. Tôi không kịp nhìn mặt bà lần cuối.”
“Em xin lỗi,” Minh Khôi nói nhẹ.
“Từ đó, tôi làm việc điên cuồng hơn. Tôi nghĩ rằng, nếu tôi thành công hơn, kiếm được nhiều tiền hơn, tôi có thể bù đắp lại. Nhưng…” Tĩnh Dao cười chua chát. “Tôi không thể bù đắp được gì cả. Vì người tôi muốn cho đi… đã không còn nữa.”
Minh Khôi đứng lên, bước lại gần Tĩnh Dao. Anh ngồi xuống bên cạnh cô. Không quá gần, nhưng đủ gần để cô cảm nhận được sự hiện diện.
“Chị biết không,” anh nói, “bà ngoại của chị chắc chắn rất tự hào về chị.”
“Sao anh biết?”
“Vì chị đã làm được điều bà mong muốn. Chị đã thành công. Chị đã mạnh mẽ. Chị đã đứng vững trên đôi chân mình.”
“Nhưng tôi đã không ở bên bà…”
“Nhưng chị đã sống. Đó là điều quan trọng nhất.” Minh Khôi nhìn thẳng vào mắt Tĩnh Dao. “Người ra đi không muốn người ở lại mãi đau khổ. Họ muốn người ở lại sống thật tốt, thật hạnh phúc. Đó mới là cách tốt nhất để tưởng nhớ họ.”
Tĩnh Dao nhìn anh. Nước mắt lăn dài.
Nhưng lần này, đó là nước mắt nhẹ nhõm.
════════════════════════════════════════════════════
“Chị ơi!” Minh Châu chạy vào shop, vẻ mặt hoảng sợ. “Chị, có chuyện lớn!”
Tĩnh Dao lau nước mắt, lập tức quay lại thái độ CEO. “Chuyện gì?”
“Phó TGĐ Trương Duy Khanh vừa call meeting khẩn. Ông ấy nói chị đã hủy họp Hội đồng sáng nay mà không báo trước, ảnh hưởng nghiêm trọng đến công ty. Ông ấy yêu cầu chị giải trình ngay.”
Tĩnh Dao nhíu mày. Duy Khanh. Phó TGĐ của công ty. Là đối thủ ngầm của cô trong Hội đồng quản trị. Anh ta luôn tìm cách hạ bệ cô để giành vị trí CEO.
“Mấy giờ họp?” Tĩnh Dao hỏi.
“3h chiều ạ. Còn 15 phút nữa!”
Tĩnh Dao nhìn đồng hồ. 2h45. Từ đây về công ty mất ít nhất 30 phút trong giờ cao điểm.
Cô sẽ trễ.
Và Duy Khanh sẽ dùng điều đó để tấn công cô.
“Chị phải về ngay bây giờ!” Minh Châu nói.
Tĩnh Dao đứng dậy. Bản năng CEO trong cô bật lên. Cô cần về. Cô cần giải quyết. Cô cần kiểm soát tình hình.
Nhưng rồi cô nhìn sang Minh Khôi.
Anh đang nhìn cô. Không nói gì. Chỉ nhìn.
Và trong ánh mắt anh, cô thấy một câu hỏi im lặng:
“Chị sẽ chọn gì? Chạy theo công việc như mọi khi? Hay ở lại, một chút xíu thôi, để hoàn thành bữa trưa này?”
Tĩnh Dao đứng giữa ngã ba.
Lý trí nói: Về đi. Công ty cần chị. Nếu chị mất quyền kiểm soát, mọi thứ sẽ sụp đổ.
Trái tim nói: Ở lại. Chỉ 30 phút. Chỉ một bữa trưa. Chị xứng đáng có điều đó.
Tĩnh Dao cắn môi.
Rồi cô nói:
“Châu, gọi cho Duy Khanh. Nói với anh ấy rằng tôi sẽ họp online qua Zoom. 10 phút nữa.”
Minh Châu sửng sốt. “Nhưng chị…”
“Làm đi,” Tĩnh Dao nói, giọng kiên quyết.
Minh Châu gật đầu, chạy ra ngoài gọi điện.
Tĩnh Dao quay lại nhìn Minh Khôi. “Anh có laptop không? Tôi cần mượn.”
Minh Khôi mỉm cười. “Có. Em lấy ngay.”
Anh chạy lên lầu, lấy xuống một chiếc laptop cũ. Tĩnh Dao mở ra, login Zoom.
Và ngay tại shop handmade nhỏ ở ngõ Văn Chương, CEO Lâm Tĩnh Dao chuẩn bị bước vào cuộc chiến quyền lực với Phó TGĐ Trương Duy Khanh.
Nhưng lần này, cô không chiến đấu vì sợ mất quyền lực.
Cô chiến đấu vì muốn bảo vệ quyền được sống.
Quyền được nghỉ ngơi.
Quyền được ăn một bữa cơm nhà.
════════════════════════════════════════════════════
HẾT HỒI 3