Chương 2: Chương 2: Người Đọc Được Trái Tim
📑 MỤC LỤC CHƯƠNG 1: LỖI HỆ THỐNG
• Hồi 1: Chín Mươi Chín Dấu Trang
• Hồi 2: Người Đọc Được Trái Tim (Đang đọc)
• Hồi 3: [Đang cập nhật]
• Hồi 4: [Đang cập nhật]
• Hồi 5: [Đang cập nhật]
════════════════════════════════════════════════════
Tĩnh Dao đứng im trong shop nhỏ, cảm giác như thời gian vừa dừng lại.
Không phải vì không gian quá đẹp. Không phải vì sản phẩm quá ấn tượng. Mà là vì lần đầu tiên sau rất lâu, cô cảm thấy mình được… nhìn thấu.
“Em nói sai không ạ?” Minh Khôi lặp lại câu hỏi, ánh mắt vẫn nhìn thẳng vào cô.
Tĩnh Dao nuốt nước bọt. Trong 29 năm, cô đã tham gia hàng trăm cuộc đàm phán. Cô biết cách giữ bình tĩnh khi bị dồn vào góc. Cô biết cách phản công bằng logic sắc bén.
Nhưng bây giờ, những kỹ năng đó như tan biến.
Vì Minh Khôi không tấn công. Anh chỉ… hỏi thật. Chỉ… quan tâm thật.
“Anh đúng,” Tĩnh Dao cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nhỏ hơn bình thường. “Lúc 2h27 sáng, tôi đang… mệt.”
“Thì ra vậy.” Minh Khôi gật đầu, rồi chỉ về phía chiếc bàn nhỏ ở góc shop. “Chị ngồi một chút đi ạ. Em pha cà phê cho chị.”
“Không cần…”
“Chị đã đến tận đây rồi,” Minh Khôi mỉm cười. “Ít nhất cũng nên cho em cơ hội làm chủ nhà đúng nghĩa.”
Tĩnh Dao nhìn anh. Một câu từ chối lịch sự đang ở đầu lưỡi. Nhưng rồi cô thấy mình gật đầu.
Minh Châu đứng ở cửa, mắt mở to kinh ngạc. CEO của cô – người phụ nữ luôn kiểm soát mọi tình huống – giờ đây đang ngoan ngoãn ngồi xuống chiếc ghế gỗ tự đóng trong một shop nhỏ ở ngõ Văn Chương.
════════════════════════════════════════════════════
Minh Khôi pha cà phê bằng phin nhôm cổ điển. Không phải máy espresso cao cấp như trong văn phòng Tĩnh Dao. Chỉ là phin, nước sôi, và cà phê rang xay tay.
“Chị uống đen hay sữa ạ?” Anh hỏi.
“Đen. Không đường.”
“Như em nghĩ.” Minh Khôi cười. “Chị là người thích vị đắng, đúng không?”
Tĩnh Dao nhướn mày. “Sao anh biết?”
“Vì chị chọn sống một cuộc đời khó nhất,” Minh Khôi nói trong khi đặt phin xuống ly. “Làm CEO ở tuổi 29, quản lý cả ngàn nhân viên, chịu trách nhiệm cho hàng triệu người dùng. Đó là con đường đắng nhất. Người chọn con đường đó thường không ngại đắng trong cà phê.”
Tĩnh Dao im lặng nhìn anh. Một lần nữa. Anh lại đọc được cô.
“Còn anh?” Cô hỏi lại. “Anh uống cà phê thế nào?”
“Em uống sữa, nhiều đường.” Minh Khôi cười. “Vì em chọn sống một cuộc đời ngọt nhất – làm những thứ em yêu, bán cho những người em thích, và về nhà chăm mẹ vào buổi tối. Đời em đã đủ khó rồi, cà phê thì nên ngọt một chút.”
Tĩnh Dao cảm thấy có gì đó thắt lại trong lồng ngực.
Cà phê nhỏ giọt. Tiếng tic tắc đều đặn. Mùi hương lan tỏa. Không gian nhỏ bỗng trở nên yên bình lạ thường.
“Anh sống với mẹ?” Tĩnh Dao hỏi.
“Dạ. Tầng hai là nhà em ạ.” Minh Khôi ngước nhìn lên trần. “Mẹ em bị tai biến 3 năm trước. Giờ đi lại khó, nói năng cũng khó. Nhưng mẹ em vẫn hay xuống đây ngồi, nghe em làm việc.”
“Tôi xin lỗi,” Tĩnh Dao nói, không biết nên nói gì khác.
“Không sao ạ.” Minh Khôi lắc đầu. “Em may mắn lắm. Vì mẹ em vẫn còn đây. Vì em vẫn có thể chăm mẹ mỗi ngày. Nhiều người không có cơ hội đó.”
Tĩnh Dao nhìn anh. Minh Khôi nói về việc chăm mẹ bệnh như một may mắn. Không phải gánh nặng. Không phải hy sinh.
Cô nhớ lại cuộc đời mình. Cha mẹ cô ly hôn khi cô 15 tuổi. Cả hai đều tái hôn, có gia đình mới. Cô lớn lên với bà ngoại. Bà mất khi cô 22 tuổi. Từ đó, cô sống một mình.
7 năm qua, không một ai hỏi cô đã ăn chưa. Không một ai hỏi cô có mệt không. Cô chỉ có nhân viên hỏi cô cần gì để hoàn thành công việc.
“Còn chị?” Minh Khôi hỏi, như thể đọc được suy nghĩ của cô. “Gia đình chị thế nào ạ?”
“Tôi sống một mình.”
“Ah.” Minh Khôi gật đầu, không hỏi thêm. Chỉ đơn giản chấp nhận.
Cà phê pha xong. Anh rót vào ly sứ trắng, đẩy về phía Tĩnh Dao.
“Mời chị.”
Tĩnh Dao cầm lấy ly. Ấm. Mùi cà phê thuần khiết. Cô nhấp một ngụm.
Đắng. Nhưng có một chút ngọt hậu. Không phải từ đường. Mà từ chính hương vị của cà phê nguyên chất.
“Ngon,” cô nói thật.
“Cảm ơn chị.” Minh Khôi mỉm cười. Rồi anh ngồi xuống đối diện. “Vậy chị đến đây… để làm gì ạ? Ngoài việc nhận 99 bookmark.”
Tĩnh Dao đặt ly xuống. Đây là lúc cô nên nói về mục đích. Về việc cô muốn nghiên cứu mô hình kinh doanh của anh. Về việc cô muốn áp dụng phương pháp của anh vào chiến lược Q1.
Nhưng cô lại nói:
“Tôi không biết.”
Minh Khôi nhướn mày. “Chị không biết?”
“Tôi hủy cuộc họp Hội đồng quản trị, lái xe 45 phút tới đây, mà tôi không biết tại sao.” Tĩnh Dao cười nhạt. “Nghe vô lý đúng không?”
“Không.” Minh Khôi lắc đầu. “Nghe rất… con người.”
“Con người?”
“Dạ. Người ta thường nghĩ rằng mọi hành động đều phải có lý do rõ ràng. Nhưng thật ra, những quyết định quan trọng nhất trong đời thường không có lý do. Chỉ có cảm giác.”
Tĩnh Dao nhìn anh. “Anh tin vào cảm giác?”
“Em chỉ tin vào cảm giác.” Minh Khôi cười. “Vì con số có thể nói dối. Data có thể bị manipulate. Nhưng cảm giác trong lòng… không bao giờ sai.”
“Còn tôi thì ngược lại,” Tĩnh Dao thừa nhận. “Tôi tin vào con số. Vào data. Vào logic. Vì cảm giác… đã nhiều lần khiến tôi sai lầm.”
“Ví dụ?”
Tĩnh Dao ngập ngừng. Nhưng rồi cô nói. Có lẽ vì không khí ở đây quá yên bình. Có lẽ vì Minh Khôi lắng nghe theo cách khiến cô muốn nói.
“Khi tôi 24 tuổi, tôi yêu một người. Anh ấy là đối tác kinh doanh. Thông minh, tài năng, hoàn hảo trên giấy tờ. Cảm giác nói với tôi rằng hãy tin anh ấy. Vậy là tôi tin. Tôi để anh ấy tham gia vào công ty. Tôi chia sẻ tất cả bí mật kinh doanh.”
Cô dừng lại, nhấp một ngụm cà phê.
“Và rồi anh ấy đánh cắp toàn bộ database khách hàng, bán cho đối thủ, biến mất. Công ty tôi suýt phá sản. Mất 2 năm tôi mới đứng lại được.”
Minh Khôi im lặng. Không nói “Tôi xin lỗi” hay “Anh ấy quá tệ”. Chỉ im lặng, lắng nghe.
“Từ đó,” Tĩnh Dao tiếp tục, “tôi thề không bao giờ tin vào cảm giác nữa. Chỉ tin vào data. Vào hợp đồng. Vào những thứ có thể đo lường, kiểm chứng.”
“Và điều đó có giúp chị hạnh phúc hơn không?” Minh Khôi hỏi.
Câu hỏi đơn giản. Nhưng Tĩnh Dao không trả lời được.
Vì câu trả lời là không.
════════════════════════════════════════════════════
“Chị ơi!” Một giọng nói yếu ớt vang lên từ cầu thang.
Minh Khôi liền đứng dậy. “Mẹ ơi, con đang tiếp khách. Mẹ cần gì con lên cho ạ?”
Một bà lão khoảng 60 tuổi xuất hiện, tay bám vào tay vịn cầu thang, đi từng bước chậm chạp. Minh Khôi vội chạy lên đỡ.
“Mẹ muốn xuống… xem khách,” bà nói, lời lẽ ngọng nghịu do di chứng tai biến.
“Vâng ạ.” Minh Khôi nhẹ nhàng dìu mẹ xuống, đưa bà ngồi vào chiếc ghế gỗ có đệm êm. Rồi anh lấy chiếc chăn mỏng, khoác lên vai bà.
Tĩnh Dao nhìn cảnh đó, lòng xao xuyến.
Cách Minh Khôi đối xử với mẹ. Nhẹ nhàng. Kiên nhẫn. Yêu thương. Không một chút khó chịu hay mệt mỏi.
“Mẹ, đây là chị Lâm Tĩnh Dao,” Minh Khôi giới thiệu. “Khách hàng đặt 99 bookmark ấy ạ.”
Bà mẹ Khôi nhìn Tĩnh Dao, mắt sáng lên. “Đẹp… quá.”
Tĩnh Dao đứng dậy, cúi đầu chào. “Chào bác ạ.”
“Ngồi… ngồi.” Bà vẫy tay. “Con… CEO… đúng không?”
Tĩnh Dao gật đầu, hơi ngạc nhiên. “Dạ, bác biết sao ạ?”
“Khôi… nói.” Bà mỉm cười, rồi quay sang con trai. “Mẹ nói… Khôi may mắn… có khách… như vậy.”
Minh Khôi cười, vuốt tóc mẹ. “Vâng, con may mắn lắm ạ.”
Bà mẹ Khôi lại nhìn Tĩnh Dao. “Con… mệt… đúng không?”
Tĩnh Dao giật mình. Lần thứ ba trong ngày hôm nay, có người nhìn thấu cô.
“Mắt con… mệt,” bà nói, giọng yếu nhưng chắc chắn. “Ngủ ít… lo nhiều.”
Tĩnh Dao không biết nên nói gì. Cô chỉ gật đầu.
Bà mỉm cười, rồi lấy từ túi áo ra một chiếc bookmark. Chiếc bookmark nhỏ, cũ, đã ố vàng. Trên đó khắc dòng chữ: “Nghỉ ngơi cũng là một phần của thành công.”
“Bác… tặng con,” bà nói.
“Bác, không được…” Tĩnh Dao lắc đầu. “Đây là đồ của bác…”
“Không sao.” Bà đặt bookmark vào tay Tĩnh Dao. “Con… cần… hơn mẹ.”
Minh Khôi nhìn cảnh đó, mắt hơi đỏ. “Cái bookmark đó… ba em tặng mẹ em hồi xưa. Mẹ giữ suốt 30 năm.”
Tĩnh Dao cầm chiếc bookmark, tay run run. Cô cảm nhận được trọng lượng của nó. Không phải trọng lượng vật chất. Mà là trọng lượng của tình cảm, của kỷ niệm, của 30 năm giữ gìn.
“Bác… tại sao lại tặng cháu?” Cô hỏi, giọng nghẹn.
Bà mẹ Khôi mỉm cười. “Vì… mẹ thấy… con… giống Khôi… hồi xưa.”
“Giống… thế nào ạ?”
“Giống… khi Khôi… bỏ piano… để chăm mẹ.” Bà nhìn con trai, rồi lại nhìn Tĩnh Dao. “Khôi… bảo… không sao. Nhưng mẹ biết… con đau.”
“Con giống vậy,” bà tiếp tục. “Con bảo… không sao. Nhưng… tim con… đau.”
Tĩnh Dao cắn môi. Nước mắt ứa ra.
Lần đầu tiên sau 7 năm, cô khóc trước mặt người lạ.
════════════════════════════════════════════════════
Minh Châu đứng ở cửa, không dám tin vào mắt mình.
CEO Lâm Tĩnh Dao – người phụ nữ thép, người đã sa thải 50 nhân viên không chớp mắt, người đã đàm phán với các tập đoàn quốc tế mà không hề nao núng – đang khóc.
Minh Khôi lặng lẽ đưa khăn giấy cho Tĩnh Dao. Không nói gì. Chỉ đơn giản ở đó.
Tĩnh Dao nhận khăn, lau mắt. “Xin lỗi. Tôi không biết tại sao tôi lại…”
“Không sao,” Minh Khôi nói nhẹ. “Khóc cũng tốt. Người ta cần khóc đi, mới nhẹ lòng.”
“Tôi không khóc được,” Tĩnh Dao lắc đầu. “7 năm qua, tôi không khóc lần nào.”
“Vì chị không cho phép mình yếu đuối,” Minh Khôi nói. “Chị nghĩ CEO phải mạnh mẽ 24/7. Nhưng thật ra, con người không ai mạnh được 24/7. Đôi khi, yếu đuối một chút… cũng không sao.”
Tĩnh Dao nhìn anh. Rồi nhìn bà mẹ Khôi. Rồi nhìn chiếc bookmark trong tay.
“Nghỉ ngơi cũng là một phần của thành công.”
Câu đó như đập vào tim cô.
Suốt 7 năm, cô chạy không ngừng. Làm việc không ngừng. Cố gắng không ngừng. Vì cô nghĩ rằng, dừng lại là yếu đuối. Nghỉ ngơi là lãng phí.
Nhưng bây giờ, ngồi trong shop nhỏ này, cô mới nhận ra:
Cô mệt lắm rồi.
Quá mệt.
“Cảm ơn bác,” Tĩnh Dao nói, giọng run run. “Cảm ơn bác rất nhiều.”
Bà mẹ Khôi vỗ tay cô. “Con… nghỉ ngơi… rồi… quay lại chiến đấu.”
Tĩnh Dao gật đầu.
Minh Khôi đứng lên. “Chị ở lại ăn trưa với gia đình em đi ạ. Em nấu cơm cho.”
“Không, tôi không thể…” Tĩnh Dao phản xạ từ chối.
“Chị có lịch gì không?” Minh Khôi hỏi.
Tĩnh Dao định nói có. Nhưng cô đã hủy hết lịch sáng nay rồi. Lịch chiều chỉ có một cuộc họp lúc 3h.
“Không có,” cô thừa nhận.
“Vậy thì ở lại.” Minh Khôi mỉm cười. “Cơm nhà đơn giản thôi. Nhưng em đảm bảo, ngon hơn cơm nhà hàng.”
Tĩnh Dao nhìn anh. Nhìn bà mẹ Khôi đang mỉm cười. Nhìn căn shop nhỏ đầy ắp tình người.
Và lần đầu tiên sau 7 năm, cô nói:
“Vâng. Tôi ở lại.”
════════════════════════════════════════════════════
HẾT HỒI 2