Chương 4: Chương 4: Cuộc Chiến Zoom
📑 MỤC LỤC CHƯƠNG 1: LỖI HỆ THỐNG
• Hồi 1: Chín Mươi Chín Dấu Trang
• Hồi 2: Người Đọc Được Trái Tim
• Hồi 3: Bữa Cơm Nhà
• Hồi 4: Cuộc Chiến Zoom (Đang đọc)
• Hồi 5: [Đang cập nhật]
════════════════════════════════════════════════════
3h00 chiều.
Tĩnh Dao ngồi trước laptop cũ của Minh Khôi, camera bật. Phía sau lưng cô là kệ gỗ trưng bày đồ handmade. Ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ shop chiếu vào, tạo background ấm áp, hoàn toàn khác với văn phòng sang trọng thường thấy.
Minh Khôi đứng ở xa, quan sát. Anh không làm phiền. Chỉ lặng lẽ ở đó, như một sự hậu thuẫn im lặng.
Tĩnh Dao hít thở sâu. Chỉnh lại suit. Buộc lại tóc. Và trong 3 giây, cô chuyển từ người phụ nữ vừa khóc thành CEO Lâm Tĩnh Dao – lạnh lùng, quyền lực, bất khả xâm phạm.
Cô click vào meeting.
Màn hình hiện lên 12 ô vuông. 12 thành viên Hội đồng quản trị. Và ngay chính giữa, Trương Duy Khanh – 35 tuổi, vest Armani, tóc chải ngược bóng loáng, nụ cười lịch thiệp nhưng mắt lạnh tanh.
“Chào CEO Lâm,” Duy Khanh cất giọng đầu tiên, giọng mỉa mai. “Rất vui vì cuối cùng chị cũng xuất hiện. Mặc dù… không phải tại văn phòng.”
Những người khác trong Hội đồng nhìn vào background của Tĩnh Dao. Kệ gỗ. Đồ handmade. Hoàn toàn không chuyên nghiệp.
Tĩnh Dao giữ vẻ mặt bình tĩnh. “Tôi đang có việc bên ngoài. Nhưng tôi vẫn có mặt đúng giờ. Chúng ta bắt đầu được không?”
“Trước tiên,” Duy Khanh ngả người ra ghế, “tôi muốn hỏi chị về việc hủy cuộc họp sáng nay. Đó là cuộc họp Hội đồng quản trị được lên lịch từ 2 tuần trước. Chị hủy đột ngột mà không báo trước. Đây có phải cách một CEO chuyên nghiệp làm việc không?”
Câu hỏi sắc như dao.
Những thành viên Hội đồng khác im lặng. Họ đang chờ Tĩnh Dao trả lời. Chờ xem cô có đủ mạnh để đối đầu với Duy Khanh không.
Tĩnh Dao nhìn thẳng vào camera. “Tôi xin lỗi vì đã hủy cuộc họp sáng nay. Đó là quyết định đột xuất của tôi. Nhưng tôi đã yêu cầu Minh Châu thông báo cho tất cả các thành viên Hội đồng từ 8h15 sáng. Không ai bị bỏ rơi.”
“Nhưng lý do gì?” Duy Khanh gằn giọng. “Lý do gì quan trọng hơn cuộc họp chiến lược Q1 của công ty?”
Tĩnh Dao im lặng.
Cô có thể nói: “Tôi đi gặp một shoper để nghiên cứu mô hình kinh doanh.” Nghe hợp lý. Nghe chuyên nghiệp.
Nhưng đó không phải sự thật.
Sự thật là: Cô đi vì muốn gặp người đã làm tim cô rung động. Vì muốn uống một tách cà phê bình yên. Vì muốn được khóc một lần.
Những lý do vô cùng… không CEO.
“Tôi có việc riêng cần giải quyết,” Tĩnh Dao cuối cùng nói.
“Việc riêng?” Duy Khanh cười khan. “CEO Lâm ạ, chị là CEO của một công ty tỷ đô. Chị không có việc riêng. Mọi phút mọi giây của chị đều thuộc về công ty này.”
Câu nói đó như một cái tát.
Và Tĩnh Dao nhận ra: Đó chính là những gì cô tin suốt 7 năm qua.
Cô nghĩ rằng, làm CEO đồng nghĩa với hi sinh mọi thứ. Không có đời tư. Không có nghỉ ngơi. Không có quyền yếu đuối.
Nhưng bây giờ, ngồi trong shop nhỏ này, sau khi đã khóc, sau khi đã ăn bữa cơm nhà, sau khi đã cảm nhận được sự ấm áp… cô bắt đầu nghi ngờ điều đó.
“Anh Khanh,” Tĩnh Dao cất giọng, lạnh như băng. “Tôi là CEO. Nhưng trước khi là CEO, tôi là con người. Và con người cần có không gian riêng.”
“Không gian riêng?” Duy Khanh nhướn mày. “Vậy chị nghĩ cổ đông sẽ chấp nhận một CEO hay nghỉ việc vì ‘không gian riêng’?”
“Tôi không nghỉ việc,” Tĩnh Dao đáp lại. “Tôi chỉ hủy một cuộc họp. Và tôi vẫn có mặt ở đây, đúng giờ, để giải quyết mọi vấn đề cần thiết.”
“Nhưng chị không ở văn phòng!” Duy Khanh chỉ vào background. “Chị đang ở đâu vậy? Một cửa hàng gì đó? Đây có phải hình ảnh một CEO đáng tin cậy không?”
Tĩnh Dao cắn môi. Duy Khanh đang dùng mọi cách để hạ uy tín của cô.
Và chiêu này đang hiệu quả. Những thành viên Hội đồng khác bắt đầu xì xào.
“CEO Lâm,” một thành viên lớn tuổi lên tiếng, “tôi tôn trọng chị rất nhiều. Nhưng Khanh có lý. Hình ảnh của CEO đại diện cho hình ảnh công ty. Chị nên cẩn trọng hơn.”
Tĩnh Dao cảm thấy tim mình chìm xuống.
Cô đang thua.
════════════════════════════════════════════════════
Minh Khôi đứng ở góc shop, quan sát màn hình laptop.
Anh thấy vẻ mặt Tĩnh Dao. Thấy cô đang cô đơn. Đang chiến đấu một mình. Đang bị tấn công.
Anh bước lại gần, đứng ngoài tầm camera, và viết một dòng chữ lên tờ giấy nhỏ, đưa cho Tĩnh Dao:
“Nói sự thật. Họ sẽ tôn trọng chị hơn.”
Tĩnh Dao nhìn dòng chữ. Rồi nhìn lên anh.
Minh Khôi gật đầu, khích lệ.
Tĩnh Dao hít thở sâu.
Rồi cô quay lại camera, nhìn thẳng vào Duy Khanh.
“Các anh chị trong Hội đồng,” cô cất giọng, rõ ràng và mạnh mẽ. “Tôi xin thừa nhận. Sáng nay tôi hủy cuộc họp không phải vì việc công ty. Mà vì việc cá nhân.”
Duy Khanh mỉm cười đắc thắng.
Nhưng Tĩnh Dao chưa dừng.
“Tôi hủy cuộc họp vì tôi cần nghỉ ngơi,” cô tiếp tục. “7 năm qua, tôi làm việc 16 tiếng mỗi ngày, 7 ngày một tuần. Tôi chưa từng nghỉ một ngày nào. Tôi chưa từng có một kỳ nghỉ nào. Tôi nghĩ rằng, đó là cái giá phải trả để thành công.”
Cô dừng lại, nhìn vào từng khuôn mặt trên màn hình.
“Nhưng sáng nay, tôi nhận ra: Tôi sai rồi.”
Mọi người im lặng.
“Tôi không thể là CEO tốt nếu tôi không phải là con người tốt,” Tĩnh Dao nói. “Tôi không thể dẫn dắt công ty nếu tôi không biết cách dẫn dắt chính mình. Tôi không thể tạo ra giá trị cho người khác nếu tôi không tôn trọng giá trị của bản thân.”
Duy Khanh nhíu mày. “Chị đang nói gì vậy?”
“Tôi đang nói,” Tĩnh Dao nhìn thẳng vào anh, “rằng tôi cần thay đổi. Và công ty cũng cần thay đổi.”
“Thay đổi gì?”
“Chiến lược Q1 mà chúng ta định bàn sáng nay,” Tĩnh Dao mở file trên laptop, “tôi đã đọc lại. Đó là chiến lược tập trung vào tăng doanh thu 30%, tăng số lượng merchant 50%, và giảm chi phí vận hành 20%. Đúng không?”
Duy Khanh gật đầu. “Đúng vậy. Đó là chiến lược tôi đề xuất. Và tôi tin đó là chiến lược đúng đắn.”
“Có thể đúng về mặt con số,” Tĩnh Dao nói. “Nhưng sai về mặt con người.”
“Sai sao?”
“Vì chiến lược đó tập trung vào lợi nhuận, không phải giá trị. Chúng ta muốn nhiều merchant hơn, nhưng không quan tâm merchant đó có hạnh phúc không. Chúng ta muốn doanh thu cao hơn, nhưng không quan tâm khách hàng có được kết nối thật sự không.”
Tĩnh Dao nhìn vào camera, ánh mắt sáng rực.
“Sáng nay, tôi gặp một merchant. Shop nhỏ, doanh thu chỉ 15 triệu/tháng. Nhưng tỷ lệ khách quay lại là 98%. Tỷ lệ hoàn hàng là 0%. Và quan trọng nhất: khách hàng yêu quý anh ấy thật sự.”
Cô chỉ vào background phía sau.
“Tôi đang ngồi trong shop của anh ấy. Shop này không lớn. Không sang trọng. Nhưng đầy ắp tình người. Và tôi tin rằng, đó mới là điều mà sàn TMĐT của chúng ta cần.”
Duy Khanh cau mày. “Chị muốn nói gì?”
“Tôi muốn nói,” Tĩnh Dao mỉm cười, “chiến lược Q1 của chúng ta phải thay đổi. Thay vì chỉ tập trung vào con số, chúng ta phải tập trung vào câu chuyện. Vào kết nối. Vào giá trị thực sự.”
“Cụ thể là gì?” Một thành viên Hội đồng hỏi, bắt đầu tò mò.
Tĩnh Dao mở PowerPoint. Cô đã chuẩn bị sẵn trong 10 phút vừa rồi – một bản draft nhanh, nhưng đầy cảm hứng.
“Tôi đề xuất dự án mới: Soulful Market,” cô nói. “Một phân khu trong sàn của chúng ta, dành riêng cho những merchant có câu chuyện. Những người bán hàng bằng tâm, bằng tình. Chúng ta sẽ không chỉ đánh giá họ qua rating, mà qua customer retention, qua phản hồi định tính, qua giá trị họ tạo ra.”
Màn hình PowerPoint hiện lên:
**SOULFUL MARKET – Nơi Mỗi Sản Phẩm Đều Có Linh Hồn**
• Tiêu chí tuyển chọn: Không phải doanh thu, mà là tỷ lệ khách quay lại
• Hỗ trợ: Storytelling, video production, marketing miễn phí
• Mục tiêu: Tạo ra một cộng đồng merchant-customer dựa trên tình người
Các thành viên Hội đồng bắt đầu chú ý.
“Nghe hay,” một người nói. “Nhưng ROI thế nào?”
“ROI không phải ngay lập tức,” Tĩnh Dao thừa nhận. “Nhưng về lâu dài, customer lifetime value sẽ tăng gấp 3-5 lần. Vì khách hàng không chỉ mua sản phẩm, họ mua cảm xúc. Và cảm xúc là thứ giữ chân người ta lâu nhất.”
Duy Khanh lắc đầu. “Đây là ý tưởng mơ mộng. Không thực tế.”
“Không,” Tĩnh Dao nhìn thẳng vào anh. “Đây là ý tưởng thực tế nhất. Vì 87% khách hàng quyết định mua hàng dựa trên cảm xúc, không phải lý trí. Dữ liệu này từ chính báo cáo Q4 của chúng ta. Anh quên rồi à?”
Duy Khanh im bặt.
Các thành viên Hội đồng bắt đầu thảo luận sôi nổi.
“Ý tưởng này hay!”
“Có thể thử pilot trước, 100 merchant.”
“Marketing angle rất tốt cho brand của chúng ta.”
Tĩnh Dao cảm thấy tim mình đập mạnh.
Cô đang thắng.
════════════════════════════════════════════════════
Sau 45 phút họp, Hội đồng quản trị bỏ phiếu:
• 9 người ủng hộ dự án Soulful Market
• 2 người trung lập
• 1 người phản đối (Duy Khanh)
Dự án được thông qua.
Tĩnh Dao thở phào nhẹ nhõm.
“Cảm ơn các anh chị,” cô nói. “Tôi sẽ trình bày chi tiết hơn vào tuần sau.”
Các thành viên tắt camera lần lượt. Chỉ còn lại Duy Khanh.
“Chị giỏi lắm,” anh nói, giọng lạnh. “Nhưng đừng tưởng đã thắng. Tôi sẽ theo dõi dự án này. Nếu nó thất bại, chị sẽ phải chịu trách nhiệm.”
“Tôi biết,” Tĩnh Dao đáp lại. “Và tôi sẽ chịu trách nhiệm.”
Duy Khanh tắt camera.
Tĩnh Dao đóng laptop. Cô ngồi im, run nhẹ.
Rồi cô cảm thấy một bàn tay đặt lên vai mình.
Minh Khôi.
“Chị làm tốt lắm,” anh nói.
Tĩnh Dao quay lại, nhìn anh. Và rồi cô cười. Cười thật tươi.
“Tôi thắng rồi,” cô nói.
“Chị không chỉ thắng,” Minh Khôi mỉm cười. “Chị vừa tạo ra một cuộc cách mạng.”
Tĩnh Dao nhìn anh. “Nhờ anh.”
“Không,” Minh Khôi lắc đầu. “Nhờ chính chị. Chị đã dám nói sự thật. Đó là điều khó nhất.”
Hai người nhìn nhau.
Khoảnh khắc yên lặng. Nhưng đầy ắp điều chưa nói.
Minh Châu đứng ở cửa, nhìn cảnh đó, rồi lặng lẽ bước ra ngoài.
Cô biết: Cô không nên làm phiền khoảnh khắc này.
════════════════════════════════════════════════════
“Vậy chị sẽ làm gì tiếp theo?” Minh Khôi hỏi.
Tĩnh Dao suy nghĩ. “Tôi cần tìm 100 merchant đầu tiên cho Soulful Market. Và tôi muốn anh là người đầu tiên.”
Minh Khôi giật mình. “Em?”
“Đúng vậy. Anh là case study hoàn hảo. Anh là người truyền cảm hứng cho dự án này. Anh xứng đáng được ở đó.”
Minh Khôi lắc đầu. “Nhưng em chỉ là shop nhỏ…”
“Không,” Tĩnh Dao nắm tay anh. “Anh là shop có linh hồn. Và đó là điều quan trọng nhất.”
Minh Khôi nhìn tay cô đang nắm tay mình.
Ấm.
Nhỏ nhắn.
Nhưng mạnh mẽ lạ thường.
“Được,” anh nói. “Em đồng ý. Nhưng với một điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Chị phải hứa rằng, chị sẽ nghỉ ngơi đúng cách. Không làm việc quá 12 tiếng một ngày. Ăn cơm đầy đủ ba bữa. Và ngủ đủ 7 tiếng mỗi đêm.”
Tĩnh Dao cười. “Anh đang ra điều kiện kiểu gì vậy?”
“Kiểu một người quan tâm đến chị,” Minh Khôi nói thật.
Tĩnh Dao ngừng cười.
Tim cô đập nhanh.
“Được,” cô thì thầm. “Tôi hứa.”
════════════════════════════════════════════════════
HẾT HỒI 4