Chương 6: Chương 6: Thử Thách 30 Ngày
📑 MỤC LỤC CHƯƠNG 2: THUẬT TOÁN TÌNH YÊU
• Hồi 6: Thử Thách 30 Ngày (Đang đọc)
• Hồi 7: [Đang cập nhật]
• Hồi 8: [Đang cập nhật]
• Hồi 9: [Đang cập nhật]
• Hồi 10: [Đang cập nhật]
════════════════════════════════════════════════════
Một tuần sau.
Văn phòng Vân Tích, phòng họp tầng 25, 9h sáng.
Tĩnh Dao đứng trước 50 nhân viên – team Marketing, Sales, và Customer Success – với một bản trình bày hoàn toàn khác mọi khi.
Không phải slide đầy biểu đồ, số liệu, KPI.
Mà là những bức ảnh. Ảnh của Minh Khôi đang khắc gỗ. Ảnh shop nhỏ ở ngõ Văn Chương. Ảnh bức tường đầy postcard của khách hàng. Ảnh chiếc bookmark cô tự tay làm.
“Đây là dự án Soulful Market,” Tĩnh Dao bắt đầu. “Một nền tảng dành cho những merchant không chỉ bán sản phẩm, mà bán cả câu chuyện, bán cả tâm hồn.”
Mọi người lắng nghe, tò mò.
“Trong 30 ngày tới,” cô tiếp tục, “chúng ta sẽ tuyển chọn 100 merchant đầu tiên. Tiêu chí không phải doanh thu, mà là customer retention rate, review quality, và story authenticity.”
Một nhân viên giơ tay. “CEO ơi, làm sao chúng em đánh giá ‘story authenticity’ ạ? Đó không phải là thứ có thể đo lường.”
Tĩnh Dao mỉm cười. “Đúng vậy. Và đó chính là thử thách.”
Cô click sang slide tiếp theo:
**THỬ THÁCH 30 NGÀY**
**Nhiệm vụ:** Mỗi nhân viên phải đi thực địa gặp 5 merchant, nghe câu chuyện của họ, và viết một bài review chân thực.
**Mục tiêu:** Học cách đánh giá con người, không chỉ con số.
**Phần thưởng:** Top 10 nhân viên viết review hay nhất sẽ được thưởng 10 triệu đồng và trở thành core team của Soulful Market.
Phòng họp im lặng. Rồi nổi lên tiếng xì xào.
“CEO nghiêm túc không ạ?”
“Chúng ta phải đi gặp merchant… trực tiếp?”
“Em chưa bao giờ làm việc này…”
Tĩnh Dao hiểu. Đội ngũ của cô quen với làm việc từ xa, qua màn hình, qua data. Họ chưa bao giờ phải đối mặt với con người thật.
“Tôi biết đây là điều khó,” cô nói. “Nhưng nếu chúng ta muốn tạo ra một nền tảng có tâm hồn, trước tiên chúng ta phải có tâm hồn. Và tâm hồn không học được qua Excel. Phải học qua con người.”
Cô dừng lại, nhìn vào từng khuôn mặt.
“Và để các em không cảm thấy cô đơn,” cô mỉm cười, “tôi cũng sẽ tham gia. Tôi sẽ đi gặp 5 merchant. Tôi sẽ viết review. Và tôi sẽ cạnh tranh với các em.”
Mọi người giật mình.
CEO… cạnh tranh với nhân viên?
“Ai viết review hay nhất,” Tĩnh Dao nói, “sẽ được chọn làm Head of Soulful Market. Kể cả tôi.”
Phòng họp bùng nổ.
Đây là lần đầu tiên trong lịch sử Vân Tích, CEO tự đặt mình vào vị trí công bằng với nhân viên.
“Chúng ta bắt đầu từ hôm nay,” Tĩnh Dao tuyên bố. “30 ngày. Go!”
════════════════════════════════════════════════════
Chiều cùng ngày, Tĩnh Dao đến shop của Minh Khôi.
“Anh ơi, tôi cần nhờ anh một việc,” cô nói.
Minh Khôi đang pha trà, ngẩng lên. “Việc gì ạ?”
“Tôi cần anh… dạy tôi cách phỏng vấn merchant.”
Minh Khôi nhướn mày. “Phỏng vấn merchant?”
“Đúng vậy.” Tĩnh Dao kể cho anh nghe về thử thách 30 ngày. “Tôi cần đi gặp 5 merchant, nghe câu chuyện của họ, và viết review. Nhưng tôi chưa bao giờ làm việc này. Tôi không biết hỏi gì, lắng nghe thế nào.”
Minh Khôi cười nhẹ. “Chị là CEO mà cũng không biết sao?”
“Tôi biết cách phỏng vấn để tuyển nhân viên,” Tĩnh Dao thừa nhận. “Nhưng đó là phỏng vấn để đánh giá năng lực. Còn đây… là phỏng vấn để hiểu con người. Hoàn toàn khác.”
Minh Khôi gật đầu. “Chị nói đúng. Vậy chị muốn em dạy chị điều gì?”
“Dạy tôi cách… lắng nghe bằng trái tim.”
Minh Khôi nhìn cô. Ánh mắt anh nghiêm túc.
“Được,” anh nói. “Nhưng em có một đề xuất.”
“Đề xuất gì?”
“Thay vì em dạy chị lý thuyết,” Minh Khôi mỉm cười, “em sẽ dẫn chị đi gặp 5 merchant thực tế. Chị sẽ quan sát em phỏng vấn họ. Và sau đó, chị tự làm.”
Tĩnh Dao suy nghĩ. Đây là cách học hiệu quả nhất – learning by doing.
“Nhưng anh có thời gian không?” Cô hỏi. “Anh còn phải chạy shop…”
“Mẹ em đã khỏe hơn,” Minh Khôi nói. “Em có thể nhờ hàng xóm trông shop vài tiếng. Còn việc này… em muốn giúp chị.”
Tĩnh Dao nhìn anh. “Tại sao?”
“Vì em tin vào dự án Soulful Market,” Minh Khôi nói thật. “Em muốn nó thành công. Và em biết, chỉ có chị mới làm được điều đó.”
Tĩnh Dao cảm thấy tim mình ấm lại.
“Cảm ơn anh.”
“Không có gì.” Minh Khôi đứng lên. “Vậy chúng ta bắt đầu khi nào?”
“Ngay bây giờ?”
Minh Khôi cười. “Chị vội thế?”
“Tôi chỉ còn 30 ngày.”
“Được.” Minh Khôi lấy áo khoác. “Vậy chúng ta đi thôi.”
════════════════════════════════════════════════════
**Merchant thứ nhất: Chị Hồng Anh – Bán mứt handmade**
Địa chỉ: Một căn hộ tập thể cũ ở Khâm Thiên.
Minh Khôi và Tĩnh Dao leo 5 tầng cầu thang (không có thang máy). Tĩnh Dao đi giày cao gót, leo đến tầng 3 đã mệt.
“Chị muốn nghỉ không?” Minh Khôi hỏi.
“Không,” Tĩnh Dao lắc đầu, cố gắng. “Tôi ổn.”
Họ đến căn hộ. Minh Khôi gõ cửa.
Một người phụ nữ khoảng 40 tuổi, tóc búi gọn, tạp dề đầy vết bẩn, mở cửa.
“Khôi! Lâu rồi không gặp!” Chị Hồng Anh mỉm cười rạng rỡ.
“Chào chị Anh ạ,” Minh Khôi cúi đầu. “Em có mang một người bạn đến, muốn tìm hiểu về mô hình làm mứt của chị. Chị có thời gian không ạ?”
“Có chứ! Vào đi!” Chị Hồng Anh nhiệt tình.
Họ bước vào. Căn hộ nhỏ, chỉ khoảng 30m2. Phòng khách kiêm bếp. Một góc là nồi nấu mứt. Mùi hương trái cây ngọt ngào lan tỏa.
“Chị đang nấu mứt gì ạ?” Minh Khôi hỏi.
“Mứt dâu tây,” chị Hồng Anh nói. “Mùa này dâu tây Đà Lạt về nhiều, em tranh thủ làm.”
Tĩnh Dao quan sát. Minh Khôi không hỏi những câu hỏi “business” như “Doanh thu bao nhiêu?” hay “Lợi nhuận thế nào?”. Anh chỉ hỏi những câu đời thường.
“Chị làm mứt từ bao giờ ạ?” Minh Khôi hỏi.
“Từ khi chồng em mất,” chị Hồng Anh nói, giọng buồn. “5 năm rồi. Lúc đó em bế tắc lắm, không biết làm gì để nuôi con. Rồi em nhớ lại, hồi nhỏ mẹ em hay làm mứt. Em thử làm lại, bán online. Và khách hàng thích.”
“Tại sao họ thích ạ?” Minh Khôi hỏi.
Chị Hồng Anh mỉm cười. “Vì em làm bằng tâm. Em không dùng đường công nghiệp, chỉ dùng đường mía tự nhiên. Em không dùng phụ gia, chỉ dùng trái cây thật 100%. Mỗi lọ mứt em làm, em nghĩ đến con em. Em muốn con em ăn thứ sạch nhất, tốt nhất. Và em nghĩ, khách hàng cũng vậy.”
Tĩnh Dao lắng nghe. Lần đầu tiên, cô hiểu: Đằng sau mỗi sản phẩm, có một câu chuyện sống động.
“Chị có khó khăn gì không ạ?” Minh Khôi hỏi tiếp.
“Có chứ,” chị Hồng Anh thở dài. “Làm handmade mệt lắm. Một ngày em chỉ làm được 20 lọ. Trong khi đó, những shop công nghiệp làm được hàng nghìn lọ. Họ bán rẻ hơn, nhanh hơn. Nhiều khi em cũng chán lắm.”
“Vậy sao chị không bỏ?”
“Vì em có khách hàng,” chị Hồng Anh mỉm cười. “Họ nhắn tin cho em, nói rằng con họ chỉ chịu ăn mứt của em. Họ cảm ơn em vì đã làm đồ ăn sạch cho con họ. Những lời đó… là động lực để em tiếp tục.”
Minh Khôi gật đầu. “Em hiểu ạ.”
Rồi anh hỏi câu cuối: “Nếu có một nền tảng hỗ trợ chị – giúp chị kể câu chuyện, giúp chị tiếp cận khách hàng đúng, giúp chị không phải lo marketing – chị có muốn tham gia không?”
Chị Hồng Anh mắt sáng lên. “Có chứ! Em mơ ước điều đó lắm!”
Minh Khôi mỉm cười. “Vậy chị đợi em liên lạc lại nhé.”
════════════════════════════════════════════════════
Trên đường về, Tĩnh Dao im lặng.
“Chị nghĩ gì?” Minh Khôi hỏi.
“Tôi nghĩ…” Tĩnh Dao nói chậm rãi, “tôi đã làm sai suốt 7 năm qua.”
Minh Khôi nhìn cô. “Sai sao?”
“Tôi chỉ nhìn vào con số. Vào doanh thu, lợi nhuận, tăng trưởng. Tôi không bao giờ hỏi: Người bán hàng là ai? Họ có hạnh phúc không? Họ làm việc này vì lý do gì?”
Cô dừng lại, nhìn Minh Khôi.
“Nhưng hôm nay, khi nghe chị Hồng Anh kể chuyện, tôi mới thấy: Đằng sau mỗi merchant, có một cuộc đời. Có ước mơ, có đau khổ, có hy vọng. Và nếu tôi không hiểu điều đó, tôi không thể thực sự giúp họ.”
Minh Khôi mỉm cười. “Chị đã bắt đầu hiểu rồi.”
“Hiểu gì?”
“Hiểu rằng business không chỉ là B2B hay B2C,” Minh Khôi nói. “Mà là H2H – Human to Human. Người với người.”
Tĩnh Dao gật đầu chậm.
H2H.
Một thuật ngữ đơn giản. Nhưng mang ý nghĩa sâu sắc.
════════════════════════════════════════════════════
Tối đó, Tĩnh Dao ngồi trong văn phòng, viết review đầu tiên:
**MERCHANT #1: CHỊ HỒNG ANH – MỨT HANDMADE**
*Rating: ⭐⭐⭐⭐⭐*
*Doanh thu: 8-10 triệu/tháng*
*Customer retention: 95%*
*Review score: 4.9/5*
Nhưng những con số đó không phải điều quan trọng.
Điều quan trọng là:
*”Chị Hồng Anh không chỉ bán mứt. Chị bán tình yêu thương của một người mẹ. Mỗi lọ mứt đều được làm như thể làm cho con mình. Không phẩm màu. Không hóa chất. Chỉ có trái cây, đường mía, và tâm huyết.*
*Trong thời đại mà mọi thứ đều được sản xuất hàng loạt, chị Hồng Anh chọn làm từng lọ một, bằng tay, bằng tim. Đó không phải là cách kiếm tiền hiệu quả nhất. Nhưng đó là cách sống có ý nghĩa nhất.*
*Và tôi tin, Soulful Market cần những người như chị.”*
Tĩnh Dao đọc lại. Lần đầu tiên, cô viết một bài review không có biểu đồ, không có số liệu chi tiết.
Chỉ có câu chuyện.
Chỉ có cảm xúc.
Chỉ có… con người.
Cô gửi bài review vào hệ thống nội bộ.
Rồi cô mở điện thoại, nhắn tin cho Minh Khôi:
**Tĩnh Dao:** “Cảm ơn anh vì hôm nay. Tôi học được rất nhiều. Ngày mai chúng ta tiếp tục nhé?”
30 giây sau, điện thoại rung:
**Minh Khôi:** “Dạ, em sẵn sàng. Ngày mai 2h chiều, em đón chị ở văn phòng. Chúng ta sẽ gặp merchant thứ hai.”
Tĩnh Dao mỉm cười.
29 ngày nữa.
Còn 4 merchant nữa.
Và mỗi ngày, cô đang học cách trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình.
════════════════════════════════════════════════════
Nhưng điều Tĩnh Dao không biết là:
Trong bóng tối, Trương Duy Khanh đang theo dõi mọi động thái của cô.
Anh ta ngồi trong văn phòng riêng, mở laptop, xem qua danh sách 100 merchant mà team Tĩnh Dao đang tiếp cận.
Anh ta mỉm cười lạnh.
“Soulful Market?” Anh ta lẩm bẩm. “Một dự án mơ mộng. Sẽ thất bại thôi.”
Anh ta mở email, gửi cho một người:
**Subject: Phá hoại dự án Soulful Market**
**Content:** “Hãy liên hệ với 100 merchant trong danh sách này. Nói với họ rằng, Soulful Market là scam. Rằng Vân Tích sẽ lợi dụng họ rồi bỏ rơi. Làm cho họ mất niềm tin. Tôi sẽ trả 500k cho mỗi merchant từ chối tham gia.”
Anh ta gửi email.
Rồi ngả người ra ghế, uống rượu, mỉm cười đắc thắng.
“Lâm Tĩnh Dao,” anh ta thầm nghĩ. “Chị nghĩ mình đã thắng rồi sao? Trò chơi mới chỉ bắt đầu.”
════════════════════════════════════════════════════
HẾT HỒI 6