Chương 7: Chương 7: Bốn Câu Chuyện, Một Trái Tim

📖 35 lượt đọc

📑 MỤC LỤC CHƯƠNG 2: THUẬT TOÁN TÌNH YÊU

• Hồi 6: Thử Thách 30 Ngày
• Hồi 7: Bốn Câu Chuyện, Một Trái Tim (Đang đọc)
• Hồi 8: [Đang cập nhật]
• Hồi 9: [Đang cập nhật]
• Hồi 10: [Đang cập nhật]

════════════════════════════════════════════════════

**NGÀY 3 – MERCHANT #2: ANH MINH TÂN – ĐỒ GỖ THỦ CÔNG**

Xưởng gỗ nằm sâu trong làng nghề Đồng Kỵ, Bắc Ninh. Tĩnh Dao và Minh Khôi đi xe máy – lần đầu tiên trong đời, Tĩnh Dao ngồi sau xe máy, ôm chặt lưng một người đàn ông.

“Chị ổn không?” Minh Khôi hỏi qua vai.

“Ổn,” Tĩnh Dao nói, mặc dù tim đang đập rất nhanh. Không phải vì sợ. Mà vì khoảng cách giữa hai người… quá gần.

Họ đến xưởng. Mùi gỗ thoang thoảng. Tiếng máy cưa kêu leng keng. Anh Minh Tân – 50 tuổi, tóc muối tiêu, tay chai sần – đang đục một chiếc tủ.

“Khôi! Lâu rồi!” Anh Tân bỏ đục, ra đón.

Họ ngồi uống trà. Minh Khôi hỏi:

“Anh làm nghề này bao lâu rồi ạ?”

“30 năm,” anh Tân nói, giọng tự hào. “Từ khi 20 tuổi, anh học nghề từ cha. Giờ cha mất rồi, anh nối nghiệp.”

“Anh có dạy con không ạ?”

Anh Tân im lặng. Rồi lắc đầu.

“Không. Con anh không chịu học. Nó nói nghề mộc cực, lương thấp. Nó đi làm IT, lương 30 triệu một tháng. Còn anh… làm cả tháng chỉ được 15 triệu.”

Tĩnh Dao nghe nghẹn lòng.

“Vậy anh có tiếc không?” Cô hỏi, lần đầu chủ động.

Anh Tân nhìn cô. “Chị hỏi anh có tiếc vì nghề này à?”

“Dạ.”

“Không,” anh Tân mỉm cười. “Vì khi anh làm gỗ, anh cảm thấy cha vẫn còn đây. Mỗi nhát đục, anh nhớ lại bàn tay cha dạy anh. Tiền bạc không thể mua được cảm giác đó.”

Tĩnh Dao gật đầu chậm. Cô hiểu.

Có những thứ không thể định lượng. Nhưng vô cùng quý giá.

════════════════════════════════════════════════════

**NGÀY 7 – MERCHANT #3: CHỊ THANH MAI – VẼ TRANH SƠN MÀI**

Studio nhỏ ở Hà Đông. Chị Mai – 35 tuổi, tóc dài, mắt buồn – đang vẽ một bức tranh hoa sen.

“Em vẽ từ khi nào ạ?” Minh Khôi hỏi.

“Từ khi ly hôn,” chị Mai nói thẳng. “3 năm trước. Lúc đó em suy sụp lắm. Bác sĩ bảo em bị trầm cảm. Cho em uống thuốc. Nhưng thuốc không giúp được gì.”

“Vậy sao chị khỏi?”

“Nhờ vẽ,” chị Mai mỉm cười nhẹ. “Một ngày nọ, em cầm붓 lên, vẽ. Vẽ hết nỗi đau. Vẽ hết sự tức giận. Vẽ hết sự cô đơn. Và em thấy nhẹ lòng.”

Chị dừng lại, nhìn bức tranh.

“Giờ em vẽ mỗi ngày. Bán online. Không kiếm được nhiều tiền. Nhưng em vẽ không phải vì tiền. Em vẽ vì em cần sống.”

Tĩnh Dao nhìn bức tranh. Hoa sen nở giữa bùn lầy. Đẹp và buồn.

Giống chị Mai. Giống chính cô.

Nở giữa đau thương. Nhưng vẫn đẹp.

════════════════════════════════════════════════════

**NGÀY 10 – MERCHANT #4: ANH QUANG DŨNG – BÁN ĐỒ CHƠI GỖ**

Một căn nhà nhỏ ở Mỹ Đình. Anh Dũng – 40 tuổi, đi xe lăn – mở cửa đón họ.

Tĩnh Dao giật mình nhẹ. Minh Khôi nhìn cô, lắc đầu nhẹ – đừng tỏ ra ngạc nhiên.

“Mời vào!” Anh Dũng mỉm cười rạng rỡ. “Để em dọn chỗ ngồi.”

Họ ngồi. Phòng khách đầy đồ chơi gỗ: xe hơi, máy bay, búp bê, xếp hình… Tất cả đều được làm bằng tay.

“Anh làm những món này à?” Tĩnh Dao hỏi.

“Dạ,” anh Dũng gật đầu. “Em bị tai nạn 5 năm trước, bị liệt hai chân. Lúc đó em tưởng đời em xong rồi. Nhưng vợ em bảo: ‘Chân anh không đi được, nhưng tay anh vẫn làm được.’ Vậy là em bắt đầu làm đồ chơi gỗ.”

“Tại sao lại chọn đồ chơi?” Minh Khôi hỏi.

“Vì em có con,” anh Dũng mỉm cười. “Con em thích đồ chơi. Nhưng đồ chơi nhựa Trung Quốc nhiều độc hại. Em muốn làm đồ chơi gỗ an toàn cho con em. Rồi em nghĩ, chắc nhiều ba mẹ khác cũng muốn vậy. Nên em bán.”

“Bán được không ạ?”

“Được,” anh Dũng gật đầu. “Tháng em bán được 50-60 món. Không nhiều, nhưng đủ sống. Và quan trọng nhất, em thấy mình vẫn hữu ích.”

Tĩnh Dao cắn môi. Nước mắt ứa ra.

Một người đàn ông bị liệt hai chân. Nhưng không bỏ cuộc. Vẫn sống. Vẫn tạo ra giá trị.

Còn cô – một CEO khỏe mạnh, giàu có – lại từng nghĩ đến việc bỏ cuộc bao nhiêu lần.

“Cảm ơn anh,” cô nói, giọng run.

Anh Dũng nhìn cô, ngạc nhiên. “Cảm ơn em vì điều gì ạ?”

“Vì đã dạy tôi bài học về sự kiên cường.”

════════════════════════════════════════════════════

Trên đường về, Tĩnh Dao im lặng.

Minh Khôi lái xe, thỉnh thoảng nhìn cô qua gương.

“Chị ổn không?” Anh hỏi.

“Tôi…” Tĩnh Dao dừng lại. “Tôi không biết nữa.”

Minh Khôi dừng xe bên lề đường. Quay lại nhìn cô.

“Chị không biết gì?”

“Tôi không biết… mình đã lãng phí bao nhiêu thời gian,” Tĩnh Dao nói, nước mắt lăn dài. “7 năm qua, tôi chỉ lo chạy theo con số. Chạy theo doanh thu. Chạy theo KPI. Tôi quên mất rằng, đằng sau mỗi con số, là một con người.”

“Chị Hồng Anh không chỉ là 10 triệu doanh thu. Chị ấy là một người mẹ đang nuôi con sau khi chồng mất.”

“Anh Tân không chỉ là 15 triệu doanh thu. Anh ấy là người đang giữ gìn ký ức về cha.”

“Chị Mai không chỉ là 5 triệu doanh thu. Chị ấy là người đang tự cứu mình khỏi trầm cảm.”

“Anh Dũng không chỉ là 8 triệu doanh thu. Anh ấy là người đang chứng minh rằng, khuyết tật không phải là kết thúc.”

Tĩnh Dao khóc nức nở.

“Và tôi… tôi chỉ nhìn vào con số. Tôi thật ích kỷ.”

Minh Khôi đưa khăn giấy cho cô. Không nói gì. Chỉ lặng lẽ ở đó.

Sau một lúc, Tĩnh Dao lau nước mắt.

“Nhưng giờ tôi biết rồi,” cô nói, giọng kiên quyết. “Tôi sẽ thay đổi. Tôi sẽ xây dựng Soulful Market không phải vì lợi nhuận. Mà vì những con người như họ.”

Minh Khôi mỉm cười. “Đó mới là CEO mà em muốn thấy.”

Tĩnh Dao nhìn anh. Tim cô đập nhanh.

“Cảm ơn anh,” cô thì thầm.

“Không có gì,” Minh Khôi nói. “Đó là điều em nên làm.”

“Tại sao anh lại tốt với tôi đến vậy?”

Minh Khôi im lặng. Rồi anh nói:

“Vì em thấy ở chị điều mà chị chưa thấy ở chính mình.”

“Điều gì?”

“Một trái tim đang cố gắng tìm lại chính nó.”

Tĩnh Dao nhìn chằm chằm vào anh.

Không ai từng nói với cô như vậy.

Không ai từng nhìn thấu cô như vậy.

Và lần đầu tiên, cô muốn hỏi:

“Anh là ai? Và tại sao anh xuất hiện trong đời tôi?”

Nhưng cô không hỏi. Vì sợ câu trả lời.

════════════════════════════════════════════════════

**NGÀY 14 – MERCHANT #5: CHỊ NGỌC LAN – BÁN TRÀ THỦ CÔNG**

Nhưng khi họ đến địa chỉ, cửa đóng chặt.

Minh Khôi gõ cửa. Không ai trả lời.

Anh gọi điện. Máy bận.

“Lạ nhỉ,” anh nói. “Hôm qua em hẹn với chị Lan rồi mà.”

Họ đợi 30 phút. Cuối cùng, cửa mở.

Chị Lan – 45 tuổi, mặt lạnh lùng – nhìn họ.

“Chị Lan, em là Khôi. Hôm qua em có hẹn với chị ạ,” Minh Khôi nói.

“Tôi biết,” chị Lan nói khô khan. “Nhưng tôi không muốn tham gia Soulful Market nữa.”

Tĩnh Dao giật mình. “Tại sao ạ?”

“Vì tôi không tin,” chị Lan nói thẳng. “Có người nói với tôi rằng, Soulful Market là trò lừa đảo. Rằng Vân Tích chỉ muốn lợi dụng merchant nhỏ để PR, rồi sẽ bỏ rơi sau đó.”

“Ai nói vậy?” Tĩnh Dao hỏi.

“Một người tự xưng là nhân viên cũ của Vân Tích. Người đó gửi email cho tôi, kèm bằng chứng.”

Chị Lan đưa ra điện thoại. Email với tiêu đề: “CẢNH BÁO: Soulful Market là lừa đảo.”

Tĩnh Dao đọc qua. Nội dung email viết rất chi tiết, kèm screenshot giả mạo, khiến ai đọc cũng tin.

Và email này… được gửi từ một địa chỉ ẩn danh.

“Chị Lan ơi,” Tĩnh Dao nói, “đây là thông tin sai sự thật. Tôi là CEO của Vân Tích. Tôi cam đoan với chị rằng, Soulful Market là dự án thật, với mục đích thật.”

“Chị nói vậy thôi,” chị Lan lắc đầu. “Tôi không tin nữa. Xin lỗi.”

Cửa đóng sầm.

Tĩnh Dao đứng trước cửa, bàng hoàng.

Có người đang phá hoại dự án của cô.

Và cô biết đó là ai.

════════════════════════════════════════════════════

HẾT HỒI 7

Chương 7: Chương 7: Mèo và chuột

📖 35 lượt đọc

# Năm 2024

“Xin lỗi, đã gọi cô đến hỗ trợ điều tra nhanh như vậy.”

Triệu Trung Vi dẫn theo Vu Tinh bước vào phòng thẩm vấn, ngồi đối diện với Thiệu Vi.

Phòng thẩm vấn bây giờ đã có nhiều thay đổi so với trước, chiếc máy quay DV cũ kỹ ngày xưa đã được thay bằng camera gắn tường, thiết bị ghi âm cũng được nâng cấp hoàn thiện hơn. Bức tường sau lưng Triệu Trung Vi thực ra là kính một chiều, và chiếc bàn chia cách họ giờ đây đã được thay bằng một chiếc bàn hình tam giác sắc bén thay vì hình chữ nhật như trước.

Những người tham gia thẩm vấn cũng đã thay đổi nhiều.

Triệu Trung Vi nói rằng Thiệu Vi và Thiệu Kiến An rất giống nhau, các đường nét trên khuôn mặt của họ gần như giống hệt, đặc biệt là chiếc mũi kiểu lạc đà (như mũi của Lưu Diệc Phi), khiến Thiệu Vi trông có vẻ quật cường hơn, nhưng khí chất của cô lại giống Cận Phương Dung, mạnh mẽ nhưng lại mang chút lạnh lùng.

Thiệu Vi nghe vậy chỉ khẽ mỉm cười: “Không sao, hỗ trợ điều tra là điều nên làm.”

“Hôm nay tâm trạng cô có vẻ khá hơn nhiều.” Triệu Trung Vi nói.

Thiệu Vi không để tâm: “Thật vậy à? Có thể hôm qua tôi trở về vội quá nên mới vậy.”

“Hôm qua trời mưa đúng không?”

Mặc dù không hiểu câu hỏi của Triệu Trung Vi có ý gì, nhưng Thiệu Vi vẫn gật đầu thật thà: “Ừ, mưa khá to.”

“Cái áo khoác cô mặc hôm qua hình như rộng hơn rất nhiều, chắc không phải của cô đúng không?”

Thiệu Vi hiểu ngay anh đang muốn hỏi về Vương Sâm, cô không vòng vo: “Đó là áo khoác của học trò tôi, Vương Sâm. Hôm qua trời mưa, cậu ấy tốt bụng cho tôi mượn.”

Triệu Trung Vi gật đầu: “Quan hệ của hai người khá tốt.”

“Cậu ta vào công ty luật là do tôi dẫn dắt, mối quan hệ thầy trò tốt là chuyện bình thường,” Thiệu Vi liếc nhìn Vu Tinh bên cạnh: “Chẳng lẽ Sir Triệu và học trò của anh không thân thiết sao?”

Triệu Trung Vi cười nhẹ: “Không phải vậy, mượn áo khoác trong ngày mưa cũng là chuyện bình thường, nhưng chẳng lẽ lại đưa về nhà để chăm sóc? Nhìn có vẻ, học trò của cô cũng rất quan tâm đến cô.”

Thiệu Vi nhìn Triệu Trung Vi một lúc, chỉ mỉm cười nhẹ rồi không trả lời.

Triệu Trung Vi thấy vậy cũng không tiếp tục, anh chuyển sang chủ đề khác: “Cô và chồng cô, Chung Hán Đình, kết hôn đã 5 năm, nhưng vẫn chưa có con, mối quan hệ của hai người thế nào?”

“Rất tốt,” Thiệu Vi nói: “Cả hai chúng tôi đều đang tập trung vào sự nghiệp, không có con cũng là chuyện bình thường.”

“Cuộc sống sự nghiệp của cô thì khá tốt, luật sư Thiệu, một trong những người xuất sắc trong ngành. Nhưng sự nghiệp của Chung Hán Đình thì có vẻ không mấy nổi bật? Chúng tôi có xem qua các dự án đầu tư của anh ta, nhưng lợi nhuận không cao.”

Thiệu Vi thẳng thừng chỉ ra: “Không phải không nổi bật, mà là rất kém. Nếu các anh kiểm tra thêm một chút nữa thì sẽ thấy tất cả các dự án anh ấy đầu tư đều lỗ. Trong thời gian chúng tôi kết hôn, anh ấy đã lỗ gần 20 triệu.”

Nghe thấy sự coi thường trong lời nói của Thiệu Vi, Vu Tinh hỏi: “Cô có bất mãn gì về việc anh ta đầu tư không? Hai người có thảo luận về vấn đề này không?”

“Không,” Thiệu Vi xoa trán: “Hầu hết số tiền đầu tư của anh ấy đều là do mấy người bạn xấu xúi giục, cho dù tôi nói không, anh ấy vẫn sẽ lén lút đầu tư, vì vậy chúng tôi chưa bao giờ thảo luận về vấn đề này.”

“Thêm nữa, tôi có khả năng nuôi sống gia đình nên hiện tại tôi không thấy đây là một vấn đề lớn.”

Vu Tinh và Triệu Trung Vi trao đổi ánh mắt, rồi đặt một tài liệu khác lên trước mặt Triệu Trung Vi.

Triệu Trung Vi nhướn mày: “Nhưng theo điều tra của chúng tôi, khu căn hộ Ngự Cảnh Hào Đình mà cô ở thực tế không phải là một khu vực tốt. Nếu như theo lời cô nói ‘cô có khả năng nuôi sống gia đình’, thì có vẻ không cần thiết phải hạ thấp chất lượng cuộc sống, sống trong một khu dân cư mà ngay cả hành lang cũng không lắp camera an ninh.”

“Không phải cô nghĩ khu dân cư này có độ an toàn thấp sao?”

“Nhưng nó có tính bảo mật cao.”

“Muốn bảo mật cao như vậy để làm gì?” Vu Tinh thốt lên.

Thiệu Vi lại nói: “Các vụ án tôi tiếp nhận thường xuyên cần bảo vệ quyền riêng tư của khách hàng. Dù Ngự Cảnh Hào Đình không phải là một khu dân cư tốt, nhưng tính bảo mật ít nhất có thể giúp khách hàng của tôi yên tâm hơn.”

Vu Tinh liếc nhìn Triệu Trung Vi, rồi lại im lặng. Cô và Triệu Trung Vi làm việc phối hợp, thường thì Triệu Trung Vi sẽ hỏi những câu hỏi gay gắt, còn cô sẽ tranh thủ lúc nghi phạm lơ là cảnh giác để hỏi nhanh, hoặc hỏi những câu hỏi có vẻ không quan trọng để khiến nghi phạm thư giãn.

Triệu Trung Vi thấy Thiệu Vi lại quay trở lại công việc của mình, ông giả vờ không hiểu và hỏi: “Các luật sư ít khi phải đi công tác phải không?”

“Phụ thuộc vào yêu cầu của khách hàng, có một số khách hàng không ở trong thành phố và cần chúng tôi xác nhận lại lời khai trước tòa thì chúng tôi cũng chấp nhận đi công tác.”

“Phải xác nhận lại lời khai… Luật sư có giúp khách hàng nói dối không?”

Thiệu Vi cười lạnh: “Tôi có thể không trả lời câu hỏi này. Nhưng có vẻ như ông đang nghi ngờ tính chuyên nghiệp của tôi.”

“Ngại quá,” Triệu Trung Vi vẫy tay: “Tôi chỉ muốn đùa một chút, không ngờ lại đùa hơi nhạt, mong cô đừng để ý.”

Thiệu Vi không để mình bị xoay vòng vòng: “Tôi rất để ý. Tôi chỉ đến đây để hỗ trợ điều tra, nếu các anh cảnh sát có thái độ như thế này, tôi có quyền giữ im lặng.”

Triệu Trung Vi nghiêm túc: “Xin lỗi.”

Thiệu Vi không nói gì, xem như chấp nhận lời xin lỗi.

“Chúng ta quay lại chuyện về đêm hôm chồng cô tự sát,” Vu Tinh lên tiếng để làm dịu không khí: “Vào tối 24 tháng 9 năm 2024, khi chồng cô tự sát, cô đang đi công tác ở xa đúng không?”

“Đúng.”

“Trước khi tự sát, hai người có liên lạc gì không?”

“Chiều hôm đó, tôi có gọi cho anh ấy một cuộc điện thoại.”

“Cô nói gì?”

“Tôi nói tôi sẽ về vào chiều ngày 25.”

Triệu Trung Vi hỏi: “Anh ta phản ứng thế nào?”

Thiệu Vi nhớ lại, đầu cô vô thức nghiêng về một hướng: “Không có phản ứng gì, chỉ nói biết rồi.”

“Vậy sau đó hai người không liên lạc nữa?” Triệu Trung Vi tiếp tục.

“Không.” Cô trả lời dứt khoát: “Không liên lạc gì cả, cho đến khi cảnh sát các anh gọi cho tôi bằng điện thoại của anh ấy.”

“Một ngày không liên lạc,” Triệu Trung Vi nghi ngờ: “Hai người bình thường cũng thế sao? Không hay nói chuyện phiếm sao?”

“Không nói, có việc thì gọi điện, không có việc thì mỗi người lo việc của mình.”

Triệu Trung Vi cười: “Giữa hai người có vẻ khá lạnh lùng.”

Kết hợp với câu nói trước của Triệu Trung Vi rằng Thiệu Vi trông đã khá hơn nhiều, cô biết ông có ý gì. Thiệu Vi đã từng thấy ánh mắt của Triệu Trung Vi khi nghi ngờ ai đó, lúc nào cũng sắc bén pha chút ý cười.

“Sir Triệu, không cần phải vòng vo nữa. Tôi đã ngồi đây rồi, có gì ông có thể hỏi trực tiếp, nếu có gì khiến tôi cảm thấy bị xúc phạm, tôi sẽ sử dụng quyền im lặng của mình.”

“Luật sư Thiệu thật thẳng thắn.”

“Thẳng thắn thì tốt, tránh để người ta nghi ngờ mà không biết.”

Triệu Trung Vi cười mà không nói.

Sau một hồi im lặng, ông mới lên tiếng: “Tôi chỉ cảm thấy cô thật lạnh nhạt với chồng mình.”

“Ông đã kết hôn chưa?” Thiệu Vi đột nhiên hỏi.

Nụ cười của Triệu Trung Vi thoáng khựng lại, ông mờ mịt nhìn cô, từ thần thái của cô, ông nhìn thấy hình bóng của người phụ nữ năm đó, là mẹ cô.

Ngày xưa, Cận Phương Dung cũng từng hỏi ông như thế.

“Câu hỏi này không nằm trong phạm vi điều tra của chúng ta…” Vu Tinh vội vàng ngắt lời.

Nhưng Triệu Trung Vi vẫn trả lời: “Chưa.”

Thiệu Vi bừng tỉnh: “Thảo nào.”

“Thảo nào gì?”

“Thảo nào ông lớn tuổi thế này mà vẫn còn ôm giấc mơ lãng mạn về hôn nhân,” Thiệu Vi nhếch mép: “Và đặt tiêu chuẩn cao với người bạn đời.”

“Cô nói vậy là sao?”

“Ông dường như rất thích nhìn thấy cảnh một người qua đời, còn người kia khóc lóc thảm thiết, sống không nổi nữa. Ông chắc hẳn rất thích xem phim tình cảm lãng mạn, đúng không?”

“Ông thật ngây thơ.”

Nghe câu này, Vu Tinh nhận ra Thiệu Vi đang cố ý xúc phạm Triệu Trung Vi, liền đập bàn quát lớn: “Chú ý thái độ của cô với cảnh sát.”

Triệu Trung Vi không phản bác cũng không ngăn Vu Tinh, chỉ lặng lẽ nhìn Thiệu Vi, ánh mắt sắc bén như năm xưa ông từng nhìn Cận Phương Dung.

Thiệu Vi cũng nhìn lại ông.

Đôi mắt cô từ đầu trắng nhạt, dần chuyển đỏ, cho đến khi hai hàng nước mắt chảy xuống. Cô mỉm cười hỏi Triệu Trung Vi: “Ông hài lòng chưa?”

“Tôi cũng chưa ổn lắm đâu. Quan hệ giữa tôi và chồng khá tốt. Tôi buồn vì cái chết của anh ấy.”

“Cũng giống như mẹ tôi, bà cũng từng đau lòng vì cái chết của bố tôi.”

“Nhưng tôi may mắn hơn bà ấy. Tôi tạm thời chưa mất việc, chưa bị mang tiếng giết chồng, vẫn có thể tiếp tục sống ở khu vực này.”

Giọng Thiệu Vi, từ mỉa mai ban đầu, dần chuyển thành giận dữ. Cô nghiến răng nhìn Triệu Trung Vi, ánh mắt tràn đầy căm hận. Điều này khiến ông bất ngờ hiểu ra nguyên nhân căng thẳng giữa họ.

Nhưng ông chỉ im lặng, để mặc mọi chuyện diễn ra, cho đến khi Thiệu Vi nói:

“Tôi có hai yêu cầu. Một, thay cảnh sát chính phụ trách vụ án của chồng tôi. Hai, tôi cần ra ngoài hít thở không khí.”

Vu Tinh liếc nhìn Triệu Trung Vi dò hỏi. Khi ông gật đầu, cô liền đồng ý yêu cầu thứ hai.

Thiệu Vi gần như loạng choạng lao ra ngoài. Cô nhanh chóng đi về phía đầu hành lang có cửa sổ, hít từng ngụm không khí trong lành, rồi lấy ra một điếu thuốc từ túi áo.

Cô cố gắng rút bật lửa, nhưng bàn tay run rẩy không nghe lời. Khi cô gần như sụp đổ, một ngọn lửa nhỏ được đưa tới trước mặt cô.

Thiệu Vi ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn người đối diện, một bóng dáng cao lớn đứng lặng lẽ trước mặt cô.

“Hút thuốc à? Cùng hút nhé?”

Cô quay đi lau nước mắt, nhưng mãi không lau hết, cuối cùng đành bất lực đưa điếu thuốc đến ngọn lửa, vừa chấp nhận sự giúp đỡ vừa nói: “Người đã xui xẻo thì… ba mươi năm sau cũng gặp lại…”

Cô rít một hơi thuốc, nhả khói và cả cơn giận ra cùng lúc: “Đúng là đồ xui xẻo.”

Người đàn ông không nói gì, chỉ lặng lẽ hút thuốc.

Sau khi hút xong, Thiệu Vi bình ổn cảm xúc và quay lại phòng thẩm vấn. Vì tạm thời không có bằng chứng hay kết quả kiểm tra nên chưa đầy nửa tiếng sau đó, cô rời khỏi đồn cảnh sát.

Triệu Trung Vi từ phòng thẩm vấn đi ra, nhìn thấy Hình Phong dựa vào tường hút thuốc. Ông bước đến chỗ Hình Phong.

“Sao rồi? Thấy được gì từ cô ấy không?”

Triệu Trung Vi hướng cằm về phía bóng lưng Thiệu Vi. Hình Phong lắc đầu: “Tạm thời không thấy điểm gì đáng nghi. Nhưng tôi nhìn ra cô ấy rất ghét thầy.”

Anh nhấn mạnh: “Giống như chuột nhìn thấy chó vậy, cảm giác chê chó bao đồng, hay xen vào chuyện người khác.”

Triệu Trung Vi biết Hình Phong đang trêu mình, đập ngay một cái vào lưng anh: “Cậu điên à, tôi đáng ghét đến thế sao?”

Hình Phong cười toe toét khoác vai ông: “Thật sự là có đấy.”

“Vậy nếu tôi là chó, cậu là gì?”

“Tôi là mèo,” Anh bất ngờ đổi giọng: “Nhưng tôi có một câu hỏi, tại sao cô ấy lại ghét thầy như vậy?”

Triệu Trung Vi để mặc anh khoác vai, nụ cười trên mặt dần tắt: “Cậu không nghe cô ấy nói sao? Ba mươi năm trước, vì nghi ngờ của tôi, mẹ cô ấy mất việc dạy học. Có lẽ cuộc sống của họ sau đó rất khó khăn.”

“Vậy thầy thực sự định rút khỏi vụ án này sao?”

Triệu Trung Vi suy nghĩ một lúc: “Để xem đã.”

CHƯƠNG NÀY ĐÃ BỊ KHÓA!
Bạn đã đọc hết **2** chương miễn phí của truyện **Livestream Trò Chơi Kinh Dị Tử Giới**.
Vui lòng ủng hộ Admin để kích hoạt quyền đọc **7 NGÀY THỰC TẾ** trên thiết bị này.

Giá trị kích hoạt 7 ngày đọc: 10,000 VNĐ

1. Quét mã QR để thanh toán:

QR Code Thanh Toán

2. Sau khi thanh toán, bấm vào nút dưới đây để thông báo:

Hệ thống sẽ gửi yêu cầu đến Admin (hoangngocdiepdo57937@gmail.com) để đối soát.