Chương 8: Chương 8: Cuộc Chiến Ngầm
📑 MỤC LỤC CHƯƠNG 2: THUẬT TOÁN TÌNH YÊU
• Hồi 6: Thử Thách 30 Ngày
• Hồi 7: Bốn Câu Chuyện, Một Trái Tim
• Hồi 8: Cuộc Chiến Ngầm (Đang đọc)
• Hồi 9: [Đang cập nhật]
• Hồi 10: [Đang cập nhật]
════════════════════════════════════════════════════
Văn phòng Vân Tích, 10h đêm.
Tĩnh Dao ngồi trước 3 màn hình máy tính, mắt đỏ hoe. Bên cạnh là Minh Châu và trưởng phòng IT – anh Tuấn Anh.
“Đã trace được IP chưa?” Tĩnh Dao hỏi.
“Chưa ạ,” anh Tuấn Anh lắc đầu. “Email được gửi qua VPN nhiều lớp. Nhưng em phân tích writing style, có 85% khả năng người viết là nội bộ công ty.”
“Ai?”
“Chưa chắc chắn. Nhưng từ vựng, cách hành văn… giống Phó TGĐ Trương Duy Khanh.”
Tĩnh Dao siết chặt bàn tay.
Cô đã nghi ngờ. Giờ gần như chắc chắn.
Duy Khanh đang phá hoại cô.
“Check lại toàn bộ 100 merchant trong danh sách,” cô ra lệnh. “Xem có bao nhiêu người nhận được email tương tự.”
“Dạ!” Tuấn Anh gõ phím nhanh như bay.
30 phút sau, kết quả ra:
– 100 merchant
– 27 người nhận email cảnh báo
– 15 người đã reply từ chối tham gia
– 12 người đang phân vân
“Mất 15 rồi,” Minh Châu thở dài. “Còn lại 85 thôi ạ.”
Tĩnh Dao cắn môi. “Liên hệ với 12 người đang phân vân. Tôi sẽ gọi điện trực tiếp cho họ.”
“Bây giờ ạ? Đã 10h30 đêm rồi!”
“Bây giờ.” Tĩnh Dao cầm điện thoại. “Nếu tôi không gọi ngay, sáng mai sẽ mất thêm.”
════════════════════════════════════════════════════
Cuộc gọi thứ nhất: Chị Hương – Bán đồ len handmade.
“Alô?”
“Chào chị Hương, em là Lâm Tĩnh Dao, CEO của Vân Tích ạ.”
“…” Im lặng. “CEO gọi em lúc này?”
“Dạ, em xin lỗi vì gọi muộn. Nhưng em nghe nói chị nhận được email cảnh báo về Soulful Market. Em muốn giải thích trực tiếp với chị.”
“Email đó… có thật không?”
“Không, chị ạ. Đó là thông tin sai sự thật do ai đó cố ý phá hoại. Soulful Market là dự án thật, được Hội đồng quản trị phê duyệt chính thức. Em có thể gửi cho chị biên bản họp, hợp đồng cam kết, mọi thứ.”
Chị Hương im lặng.
“Nhưng làm sao em biết được chị không lừa em?” Chị hỏi.
Tĩnh Dao dừng lại. Đúng. Làm sao chứng minh?
Rồi cô nói:
“Chị không cần tin em. Nhưng chị có thể tin vào những merchant khác. Chị Hồng Anh – bán mứt handmade – đã đồng ý tham gia. Anh Minh Tân – làm đồ gỗ – cũng đồng ý. Chị có thể gọi điện hỏi họ. Em sẽ gửi số điện thoại cho chị.”
“…” Chị Hương suy nghĩ. “Được. Em gửi đi. Để chị hỏi lại.”
“Cảm ơn chị!”
Cuộc gọi kết thúc. Tĩnh Dao thở phào.
1/12.
════════════════════════════════════════════════════
Cuộc gọi thứ hai, thứ ba, thứ tư… Tĩnh Dao gọi đến 2h sáng.
Kết quả:
– 8 người đồng ý tiếp tục
– 3 người vẫn từ chối
– 1 người cần thêm thời gian
Tĩnh Dao gác máy, ngả người ra ghế. Kiệt sức.
Minh Châu đưa cho cô một cốc cà phê. “Chị uống đi ạ.”
“Cảm ơn em.” Tĩnh Dao nhấp một ngụm. Đắng.
“Chị,” Minh Châu ngập ngừng, “em có thể hỏi một câu không?”
“Hỏi đi.”
“Tại sao chị cố gắng đến vậy? Mất 15 merchant thôi mà. Vẫn còn 85 người. Dự án vẫn chạy được.”
Tĩnh Dao nhìn Minh Châu.
“Vì 15 người đó không chỉ là con số,” cô nói. “Họ là 15 con người. 15 câu chuyện. 15 ước mơ. Nếu tôi bỏ rơi họ chỉ vì ‘con số vẫn đủ’, thì tôi không khác gì người tôi từng là.”
Minh Châu gật đầu chậm. “Em hiểu rồi ạ.”
════════════════════════════════════════════════════
3h sáng. Tĩnh Dao vẫn chưa về.
Điện thoại rung. Minh Khôi.
“Chị ngủ chưa?” Anh hỏi.
“Chưa. Anh sao biết tôi chưa ngủ?”
“Vì em cũng chưa ngủ,” Minh Khôi cười nhẹ. “Và em đoán, với tính cách chị, chị đang ở văn phòng giải quyết chuyện email phá hoại.”
Tĩnh Dao cười mệt. “Anh đoán đúng.”
“Chị ăn tối chưa?”
“…” Tĩnh Dao dừng lại. Cô chưa ăn. Từ trưa.
“Chị xuống tầng trệt đi,” Minh Khôi nói. “Em đang đợi chị.”
“Anh… ở đây?”
“Dạ. Em mang cơm đến cho chị.”
Tĩnh Dao đứng dậy vụt. Chạy ra thang máy.
════════════════════════════════════════════════════
Sảnh tầng trệt. Minh Khôi đứng đó, tay xách túi nylon đựng hộp cơm.
“Anh…” Tĩnh Dao chạy lại, “tại sao anh lại đến đây lúc này?”
“Vì em lo chị,” Minh Khôi nói thẳng. “Em biết chị sẽ quên ăn khi làm việc. Nên em nấu cơm, mang đến.”
Tĩnh Dao nhìn hộp cơm. Cơm trắng, thịt kho, rau luộc, canh.
Đơn giản. Nhưng ấm áp.
“Chị ăn đi,” Minh Khôi đưa đũa cho cô. “Ăn rồi mới có sức chiến đấu.”
Tĩnh Dao ngồi xuống băng ghế sảnh, mở hộp cơm.
Gắp một miếng thịt. Đưa vào miệng.
Và rồi… cô khóc.
Không phải vì ngon. Mà vì cô nhận ra: Đã bao lâu rồi, không ai quan tâm cô đã ăn chưa.
Minh Khôi ngồi bên cạnh, lặng lẽ.
“Anh biết không,” Tĩnh Dao nói giữa những giọt nước mắt, “có người đang phá hoại tôi.”
“Em biết. Chị kể em nghe đi.”
Tĩnh Dao kể. Kể về email. Về 15 merchant từ chối. Về Duy Khanh.
Minh Khôi lắng nghe. Không ngắt lời. Chỉ gật đầu.
“Chị sợ không?” Anh hỏi khi cô kể xong.
“Sợ,” Tĩnh Dao thừa nhận. “Sợ lắm. Sợ dự án thất bại. Sợ mất niềm tin của merchant. Sợ tôi không đủ mạnh để bảo vệ những gì tôi tin.”
“Nhưng chị vẫn tiếp tục?”
“Vâng.”
“Tại sao?”
Tĩnh Dao nhìn anh. “Vì anh đã dạy tôi: Có những thứ đáng để chiến đấu. Dù khó. Dù sợ. Dù có thể thua.”
Minh Khôi mỉm cười. “Đó mới là Lâm Tĩnh Dao mà em biết.”
“Cái Lâm Tĩnh Dao mà anh biết… là ai?” Cô hỏi.
“Là người phụ nữ mạnh mẽ nhất em từng gặp,” Minh Khôi nói. “Không phải vì chị không sợ. Mà vì chị dám sợ, nhưng vẫn bước tiếp.”
Tĩnh Dao cảm thấy tim mình ấm lại.
“Cảm ơn anh,” cô thì thầm.
“Không cần cảm ơn,” Minh Khôi đứng dậy. “Giờ chị ăn xong rồi, về nhà ngủ đi. Ngày mai còn phải chiến đấu.”
“Còn anh?”
“Em về chăm mẹ.”
Tĩnh Dao nhìn anh. Một người đàn ông 26 tuổi, bỏ ước mơ để chăm mẹ, làm thợ mộc kiếm 15 triệu/tháng, nhưng vẫn dành thời gian lo cho người khác.
“Anh là người tốt nhất tôi từng gặp,” cô nói.
Minh Khôi cười. “Chị nói vậy em xấu hổ lắm.”
“Tôi nói thật.”
Hai người nhìn nhau. Lâu. Im lặng.
Rồi Minh Khôi bước lại gần. Rất gần.
“Chị,” anh nói, giọng trầm, “em có thể hỏi một câu không?”
“Hỏi đi.”
“Chị… có tin vào em không?”
Tĩnh Dao giật mình. “Tin về việc gì?”
“Tin rằng, em sẽ luôn ở bên chị. Dù chuyện gì xảy ra.”
Tim Tĩnh Dao đập thình thịch.
“Tại sao anh hỏi vậy?”
“Vì em muốn chị biết,” Minh Khôi nhìn thẳng vào mắt cô, “chị không cô đơn. Em ở đây.”
Tĩnh Dao muốn nói gì đó. Nhưng cô không nói được. Vì cảm xúc quá lớn.
Minh Khôi mỉm cười. “Chị về đi. Em đi đây.”
Anh quay lưng, bước đi.
Tĩnh Dao đứng đó, nhìn theo bóng dáng anh. Và lần đầu tiên sau rất lâu, cô cảm thấy:
Cô không cô đơn nữa.
════════════════════════════════════════════════════
Sáng hôm sau. Văn phòng Vân Tích.
Tĩnh Dao triệu tập cuộc họp khẩn với toàn bộ team Soulful Market.
“Tôi biết mọi người đã nghe tin,” cô nói. “Có người đang phá hoại dự án của chúng ta. 15 merchant đã từ chối.”
Mọi người im lặng.
“Nhưng,” Tĩnh Dao tiếp tục, giọng mạnh mẽ, “chúng ta sẽ không bỏ cuộc. Chúng ta sẽ tìm thêm 15 merchant khác. Chúng ta sẽ chứng minh rằng, Soulful Market không phải lừa đảo.”
“Làm sao chứng minh, CEO?” Một nhân viên hỏi.
“Bằng hành động,” Tĩnh Dao nói. “Từ hôm nay, tôi sẽ công khai toàn bộ kế hoạch Soulful Market trên website Vân Tích. Công khai hợp đồng cam kết với merchant. Công khai ngân sách. Công khai mọi thứ.”
Mọi người ngạc nhiên.
“Nhưng CEO, làm vậy đối thủ sẽ biết chiến lược của chúng ta!” Một người phản đối.
“Không sao,” Tĩnh Dao nói. “Chiến lược có thể bị copy. Nhưng tấm lòng không thể. Soulful Market thành công không phải nhờ bí mật. Mà nhờ chân thành.”
Phòng họp vỗ tay.
“Bắt đầu từ hôm nay,” Tĩnh Dao tuyên bố, “chúng ta sẽ chiến đấu bằng sự minh bạch. Bằng tình người. Bằng trái tim.”
“Ai muốn phá hoại, cứ phá. Chúng ta sẽ xây lại. Mạnh hơn.”
════════════════════════════════════════════════════
Chiều cùng ngày, Tĩnh Dao đăng một bài viết trên fanpage Vân Tích:
**TÔI LÀ LÂM TĨNH DAO, VÀ ĐÂY LÀ LỜI CAM KẾT CỦA TÔI**
*”Có người đang phá hoại dự án Soulful Market bằng cách tung tin sai sự thật. Tôi không biết đó là ai. Nhưng tôi biết rằng, tôi không thể để điều đó xảy ra.*
*Soulful Market không phải là dự án để kiếm lợi nhuận. Đó là dự án để tôn vinh những người bán hàng bằng tâm, bằng tình.*
*Tôi cam kết:
– 100% hỗ trợ marketing miễn phí cho merchant tham gia
– 0% hoa hồng trong 6 tháng đầu
– Hợp đồng cam kết tối thiểu 2 năm, không thể hủy đơn phương
– Nếu dự án thất bại, tôi sẽ từ chức CEO*
*Đây là lời hứa của tôi. Với 100 merchant. Với khách hàng. Với chính mình.”*
Bài viết viral trong 2 tiếng. 50,000 lượt share. 100,000 lượt thích.
Và quan trọng nhất: 15 merchant đã từ chối… gọi lại xin tham gia.
Tĩnh Dao thắng.
Nhưng cuộc chiến chưa kết thúc.
════════════════════════════════════════════════════
HẾT HỒI 8